1Đại-ý điều chúng ta mới nói đó, là chúng ta có một thầy tế-lễ thượng-phẩm, ngồi bên hữu ngai của Đấng tôn-nghiêm trong các từng trời,
6Nhưng thầy tế-lễ thượng-phẩm chúng ta đã được một chức-vụ rất tôn-trọng hơn, vì Ngài là Đấng trung-bảo của giao-ước tốt hơn, mà giao-ước ấy lập lên trên lời hứa tốt hơn.
7Vì nếu ước thứ nhứt không thiếu gì, thì chẳng có chỗ nào lập ước thứ hai.
8Vả, trong những lời nầy thật có ý trách, là lời Đức Chúa Trời phán cùng dân Giu-đa rằng:
Chúa phán: kìa, nhựt-kỳ đến,
Khi đó ta sẽ cùng nhà Y-sơ-ra-ên và nhà Giu-đa lập một ước mới,
9Không phải như ước ta đã lập với tổ-tiên chúng nó,
Trong ngày ta cầm tay họ dẫn ra khỏi xứ Ê-díp-tô.
Vì họ không bền giữ lời ước ta,
Nên ta không đoái xem họ, ấy là lời Chúa phán.
10Chúa lại phán: Nầy là lời ước mà ta sẽ lập với nhà Y-sơ-ra-ên
Sau những ngày đó:
Ta sẽ để luật-pháp ta trong trí họ
Và ghi-tạc vào lòng;
Ta sẽ làm Đức Chúa Trời họ,
Họ sẽ làm dân ta.
11Trong vòng họ sẽ chẳng có ai dạy-bảo công-dân mình
Và anh em mình, rằng: Hãy nhìn biết Chúa;
Vì hết thảy trong vòng họ,
Từ kẻ rất nhỏ cho đến kẻ rất lớn đều sẽ biết ta,
12Nhân ta sẽ tha sự gian-ác của họ,
Và không nhớ đến tội-lỗi họ nữa.
13Gọi ước đó là mới, thì đã xưng ước trước là cũ; vả, điều chi đã cũ đã già, thì gần tiêu mất đi.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.
