1Hay được tin ấy, vua Ê-xê-chia xé rách quần-áo mình, mặc áo bao, và đi vào đền-thờ của Đức Giê-hô-va.
2Đoạn, người sai Ê-li-a-kim, quan cai đền, Sép-na, thơ-ký, và những thầy tế-lễ già hơn hết, mặc bao, đến Ê-sai, thầy tiên-tri, con trai A-mốt.
3Chúng nói với người rằng: Ê-xê-chia nói như vầy: Ngày nay là một ngày tai-nạn, sửa-phạt, và ô-danh; vì đàn-bà đã đến kỳ mãn-nguyệt, nhưng thiếu sức đẻ con.
4Có lẽ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ông đã nghe các lời của Ráp-sa-kê, mà vua A-si-ri, chủ hắn, đã sai đến đặng phỉ-báng Đức Chúa Trời hằng-sống, và Giê-hô-va Đức Chúa Trời ông sẽ quở-phạt các lời Ngài đã nghe. Vậy, xin hãy cầu-nguyện giùm cho những kẻ còn sống.
5Các tôi-tớ vua Ê-xê-chia đi đến Ê-sai.
6Người nói với chúng rằng: Các ngươi khá đáp với chủ mình thế nầy: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Chớ sợ-hãi những lời các ngươi đã nghe các tôi-tớ của vua A-si-ri dùng mà phạm đến ta.
7Ta sẽ khiến một thần đến cùng nó, làm cho nó nghe tiếng đồn, và nó sẽ trở về xứ mình; tại đó ta sẽ dùng gươm giết nó.
8Khi Ráp-sa-kê trở về vua A-si-ri, thấy vua đương vây Líp-na, vì có hay rằng chủ mình đã lìa khỏi La-ki.
9Vua bèn nghe nói về Tiệt-ha-ca, vua Ê-thi-ô-bi, rằng: Kìa, người đã kéo ra đặng giao-chiến với ông. Bởi cớ đó, San-chê-ríp lại sai sứ-giả đến Ê-xê-chia, và dặn rằng:
10Các ngươi hãy nói như vầy với Ê-xê-chia, vua Giu-đa, mà rằng: Chớ để cho Đức Chúa Trời, là Đấng ngươi nhờ-cậy, phỉnh-gạt ngươi, mà nói rằng: Giê-ru-sa-lem sẽ chẳng bị sa vào tay vua A-si-ri.
11Kìa, người đã hay những việc các vua A-si-ri đã làm cho các xứ mà diệt đi hết thảy: còn ngươi, sẽ thoát khỏi nào!
12Các thần của những dân-tộc mà tổ-phụ ta đã tuyệt-diệt há có giải-cứu chúng chăng, là các thần của Gô-xan, Ha-ran, Rết-sép, và dân Ê-đen, ở tại Tê-la-sa?
13Vua Ha-mát, vua Ạt-bát, vua thành Sê-phạt-va-im, vua Hê-na, và vua Y-va, đều ở đâu?
14Ê-xê-chia tiếp đặng thơ ở nơi tay các sứ-giả, bèn đọc. Đoạn, người đi lên đền-thờ của Đức Giê-hô-va, và mở thơ ra trước mặt Đức Giê-hô-va.
15Ê-xê-chia cầu-nguyện Đức Giê-hô-va rằng: Ôi, Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên! Ngài vẫn ngự ở giữa các chê-ru-bim, chỉ một mình Ngài là Đức Chúa Trời của các nước thế-gian. Chính Ngài đã làm nên trời và đất. , nhờ dấu-hiệu nầy ngươi nhìn-biết rằng lời nầy sẽ ứng-nghiệm: Năm nay, các ngươi sẽ ăn vật hột giống rớt xuống, sanh ra; năm thứ nhì, ăn vật tự mọc lên; nhưng năm thứ ba, các ngươi sẽ gieo và gặt, trồng nho và ăn trái nó.
30Hễ giống gì thoát khỏi, còn lại của dân-tộc Giu-đa, dưới sẽ châm rễ xuống, trên sẽ kết bông-trái lên.
31Vì sẽ có phần sót lại từ Giê-ru-sa-lem mà ra, kẻ thoát khỏi từ núi Si-ôn mà đến; lòng sốt-sắng của Đức Giê-hô-va sẽ làm nên việc ấy.
32Bởi cớ đó, Đức Giê-hô-va phán về vua A-si-ri như vầy: Nó sẽ không vào thành nầy, chẳng xạ tên trong nó, cũng chẳng kéo đến giơ khiên lên trước mặt nó, và chẳng đắp lũy nghịch nó.
33Đức Giê-hô-va phán: Nó sẽ trở về theo con đường nó đã đi đến, không vào trong thành nầy.
34Vì tại cớ ta và Đa-vít, kẻ tôi-tớ ta, ta sẽ binh-vực thành nầy đặng cứu nó.
35Trong đêm đó, có một thiên-sứ của Đức Giê-hô-va đi đến trong dinh A-si-ri, và giết một trăm tám mươi lăm ngàn người tại đó. Sáng ngày mai, người ta thức dậy, bèn thấy quân ấy, kìa, chỉ là thây đó thôi.
36San-chê-ríp, vua A-si-ri, bèn trở về, ở tại Ni-ni-ve. Một ngày kia, người thờ-lạy tại trong chùa Nít-róc, thần của mình, thì A-tra-mê-léc và Sa-rết-se giết người bằng gươm; đoạn chúng nó trốn trong xứ A-ra-rát. Ê-sạt-ha-đôn, con trai người, kế-vị người.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.