Giê-rê-mi 23 - Kinh Thánh Ti?ng Vi?t 1925(VIE1925)

Sửa-phạt những kẻ chăn bất-trung và tiên-tri giả

1Đức Giê-hô-va phán: Khốn thay cho những kẻ chăn hủy-diệt và làm tan-lạc bầy chiên của đồng cỏ ta.

2Vậy nên, về những kẻ chăn-giữ dân Ngài, thì Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên phán như vầy: Các ngươi làm tan-lạc bầy chiên ta, đã đuổi đi và không thăm-nom đến; nầy, ta sẽ thăm-phạt các ngươi về những việc dữ mình làm, Đức Giê-hô-va phán vậy.

3Ta sẽ nhóm những con sót lại của bầy ta, từ các nước mà ta đã đuổi chúng nó đến. Ta sẽ đem chúng nó trở về trong chuồng mình; chúng nó sẽ sanh-đẻ thêm nhiều.

4Ta sẽ lập lên những kẻ chăn nuôi chúng nó; thì sẽ chẳng sợ chẳng hãi nữa, và không thiếu một con nào, Đức Giê-hô-va phán vậy.

5Đức Giê-hô-va phán: Nầy, những ngày đến, bấy giờ ta sẽ dấy lên cho Đa-vít một Nhánh công-bình. Ngài sẽ cai-trị làm vua, lấy cách khôn-ngoan mà ăn-ở, làm sự chánh-trực công-bình trong đất.

15Vậy nên, về phần bọn tiên-tri đó, Đức Giê-hô-va vạn-quân phán như vầy: Nầy, ta sẽ cho chúng nó ăn ngải-cứu và uống mật-đắng; vì các tiên-tri ở Giê-ru-sa-lem đã làm cho sự vô-đạo tràn ra trong cả xứ.

16Đức Giê-hô-va vạn-quân phán như vầy: Chớ nghe những lời của các tiên-tri nói tiên-tri với các ngươi. Chúng nó dạy cho các ngươi sự hư-không, và nói sự hiện-thấy bởi lòng mình, chẳng phải bởi miệng Đức Giê-hô-va.

17Chúng nó cứ bảo kẻ khinh-dể ta rằng: Đức Giê-hô-va phán, các ngươi sẽ được bình-an. Lại bảo những kẻ bước theo sự cứng-cỏi của lòng mình rằng: Chẳng có tai-họa nào sẽ đến trên các ngươi hết.

18Vậy ai đã đứng được trong sự bàn-luận của Đức Giê-hô-va, để được ngắm-xem và nghe lời Ngài? Ai đã suy-xét và nghe lời Ngài?

19Nầy, cơn giận của Đức Giê-hô-va đã phát ra như bão, như gió lốc, nổ trên đầu những kẻ dữ.

20Đức Giê-hô-va chưa làm trọn ý đã định trong lòng, thì cơn giận của Ngài sẽ chẳng trở lại. Trong ngày sau-rốt, các ngươi sẽ rõ biết sự ấy.

21Ta chẳng sai những tiên-tri nầy, mà chúng nó đã chạy; ta chẳng phán với, mà đã nói tiên-tri.

22Nếu chúng nó có đứng trong sự bàn-luận ta, thì đã khiến dân ta nghe lời ta, và đã làm cho dân từ đường dữ việc xấu mà trở lại rồi.

23Đức Giê-hô-va phán: Ta có phải là Đức Chúa Trời ở gần mà không phải là Đức Chúa Trời ở xa sao?

24Đức Giê-hô-va phán: Có người nào có thể giấu mình trong các nơi kín cho ta đừng thấy chăng? Đức Giê-hô-va phán: Há chẳng phải ta đầy-dẫy các từng trời và đất sao?

25Ta nghe điều những kẻ tiên-tri nầy nói, chúng nó nhân danh ta mà nói tiên-tri giả-dối, rằng: Ta có chiêm-bao; thật, ta có chiêm-bao!

26Những tiên-tri ấy, theo sự dối-trá của lòng mình mà nói tiên-tri, chúng nó có lòng ấy cho đến chừng nào?

27Chúng nó mỗi người thuật chiêm-bao cùng kẻ lân-cận, tưởng sẽ khiến dân quên danh ta cũng như tổ-phụ chúng nó vì Ba-anh quên danh ta.

28Khi tiên-tri nào có chiêm-bao, hãy thuật chiêm-bao ấy đi; còn kẻ nào đã lãnh lời ta, hãy truyền lại lời ta cách trung-tín! Đức Giê-hô-va phán: Rơm-rạ há xen vào với lúa mì sao?

29Lời ta há chẳng như lửa, như búa đập vỡ đá sao? Đức Giê-hô-va phán vậy.

30Vậy nên Đức Giê-hô-va phán rằng: Nầy, ta nghịch cùng những kẻ tiên-tri ăn-cắp lẫn nhau về lời của ta.

31Đức Giê-hô-va phán: Nầy ta nghịch cùng những kẻ tiên-tri dùng lưỡi mình nói ra, mà rằng: Ngài phán.

32Đức Giê-hô-va phán: Nầy, ta nghịch cùng những kẻ lấy chiêm-bao giả-dối mà nói tiên-tri, thuật lại và lấy lời dối-trá khoe-khoang mà làm cho dân ta lầm-lạc, nhưng ta không sai và cũng không bảo chúng nó; chúng nó cũng không làm ích gì cho dân nầy hết, Đức Giê-hô-va phán vậy.

33Nếu dân nầy, kẻ tiên-tri hay là thầy tế-lễ, hỏi ngươi rằng: Gánh nặng của Đức Giê-hô-va là gì? Khá đáp rằng: Gánh nặng gì? Đức Giê-hô-va phán: Ta sẽ từ-bỏ các ngươi.

34Còn như kẻ tiên-tri, thầy tế-lễ, và dân sẽ nói rằng: Gánh nặng của Đức Giê-hô-va, — thì ta sẽ phạt người ấy và nhà nó.

35Vậy, nầy là câu mỗi người khá hỏi kẻ lân-cận mình, mỗi người khá hỏi anh em mình rằng: Đức Giê-hô-va đã trả lời làm sao? Đức Giê-hô-va đã phán thể nào?

36Bấy giờ chớ nói gánh nặng của Đức Giê-hô-va nữa; vì lời của mỗi một người sẽ là gánh nặng của nó, vì các ngươi đã làm trái những lời của Đức Chúa Trời hằng sống, của Đức Giê-hô-va vạn-quân, Đức Chúa Trời chúng ta.

37Vậy ngươi khá hỏi kẻ tiên-tri rằng: Đức Giê-hô-va đã trả lời cho ngươi làm sao? Hay là: Đức Giê-hô-va đã phán thể nào?

38Nhưng nếu các ngươi nói rằng: Gánh nặng của Đức Giê-hô-va, — bởi cớ đó, Đức Giê-hô-va phán như vầy: Vì các ngươi nói lời nầy: Gánh nặng của Đức Giê-hô-va, và ta đã sai đến cùng các ngươi đặng bảo các ngươi rằng: Chớ còn nói rằng: Gánh nặng của Đức Giê-hô-va, — 

39nhân đó, nầy, ta sẽ quên hẳn các ngươi; ta sẽ bỏ các ngươi, và thành ta đã ban cho các ngươi và tổ-phụ các ngươi, xa khỏi trước mặt ta.

40Ta sẽ khiến các ngươi chịu nhơ-nhuốc đời đời, hổ-thẹn vô-cùng, không bao giờ quên được.

Blog
About Us
Message
Site Map

Who We AreWhat We EelieveWhat We Do

Terms of UsePrivacy Notice

2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.

Home
Gospel
Question
Blog
Help