1Đoạn, chúng ta trở lại đi vào đồng vắng về hướng Biển-đỏ, y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn ta, và chúng ta đi vòng lâu ngày quanh núi Sê-i-rơ.
2Đức Giê-hô-va có phán cùng ta mà rằng:
3Các ngươi đi vòng núi nầy cũng đã lâu rồi, hãy trở lên hướng bắc.
4Hãy truyền lịnh nầy cho dân-sự: Các ngươi sẽ trải qua địa-phận của anh em mình, tức là con-cháu Ê-sau, ở tại Sê-i-rơ, và chúng nó sẽ sợ các ngươi. Nhưng hãy giữ lấy mình, cho con-cháu Lót làm sản-nghiệp. như dân A-na-kim; nhưng dân Mô-áp gọi họ là Ê-mim.
12Dân Hô-rít lúc trước cũng ở tại Sê-i-rơ; song con-cháu Ê-sau diệt dân ấy, đoạt lấy xứ họ và ở thế cho, y như Y-sơ-ra-ên làm trong xứ mà Đức Giê-hô-va đã ban cho người làm sản-nghiệp.)
13Bây giờ, hãy đứng dậy, đi ngang qua khe Xê-rết. Vậy, chúng ta có đi ngang khe Xê-rết.
14Vả, thì-giờ về các cuộc đi đường của chúng ta, từ khi lìa khỏi Ca-đe-Ba-nê-a, tới lúc đi ngang qua khe Xê-rết, cộng là ba mươi tám năm, cho đến chừng các người chiến-sĩ về đời ấy đã diệt mất khỏi trại-quân, y như Đức Giê-hô-va đã thề cùng các người đó. ra hủy-diệt họ, và ở thế vào cho.)
24Hãy đứng dậy đi ngang qua khe Ạt-nôn. Kìa, ta đã phó Si-hôn, vua Hết-bôn, là người A-mô-rít, cùng xứ người vào tay ngươi; hãy khởi chiếm lấy và giao-chiến cùng người.
25Ngày nay, ta khởi rải trên các dân-tộc trong thiên-hạ sự sợ-hãi và kinh-khủng về danh ngươi, đến đỗi khi nghe nói về ngươi, các dân-tộc đó sẽ run-rẩy và bị sự kinh-khủng áp-hãm trước mặt ngươi.
26Bấy giờ, từ đồng vắng Kê-đê-mốt, ta sai sứ-giả đến Si-hôn, vua Hết-bôn, lấy lời hòa-hảo đặng nói cùng người rằng:
27Xin cho phép tôi đi ngang qua xứ vua; tôi đi theo đường cái luôn luôn, không xây qua bên hữu hay bên tả.
28Vua sẽ nhận lấy bạc bán lương-thực cho, để tôi có mà ăn; sẽ nhận lấy bạc bán nước, để tôi có mà uống. Chỉ hãy để cho tôi đi ngang qua luôn,
29cũng như con-cháu Ê-sau ở tại Sê-i-rơ, và dân Mô-áp ở tại A-rơ đã cho phép vậy, — cho đến chừng nào tôi đi qua Giô-đanh, đặng vào xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời tôi ban cho tôi.
30Nhưng Si-hôn, vua Hết-bôn, không khứng chúng ta đi ngang qua địa-phận người; vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã khiến cho tánh người ngoan-ngạnh, lòng người cứng-cỏi, để phó người vào tay ngươi, y như điều đã xảy đến ngày nay.
31Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Kìa, từ bây giờ, ta phó Si-hôn và xứ người cho ngươi. Hãy khởi chiếm lấy xứ người đặng làm cơ-nghiệp.
32Vậy, Si-hôn và cả dân-sự người ra đón chúng ta, đặng giao-chiến tại Gia-hát.
33Nhưng Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta phó người cho chúng ta, và chúng ta đánh bại người, các con trai cùng cả dân-sự của người.
34Trong lúc đó, ta chiếm hết các thành người, khấn-vái diệt hết các thành, cả người nam, người nữ, và các con trẻ, không chừa lại một ai.
35Chúng ta chỉ có cướp lấy cho phần mình súc-vật và hóa-tài của các thành mình đã thắng được.
36Từ A-rô-e, ở trên mé khe Ạt-nôn, và cái thành ở trong trũng, cho đến Ga-la-át, chẳng có một thành nào lấy làm kiên-cố quá cho chúng ta; Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta đã phó các thành đó cho chúng ta hết.
37Chỉn ngươi không có lại gần xứ của con-cháu Am-môn, ở dọc khắp mé khe Gia-bốc, hoặc các thành trên núi hay là chỗ nào Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta cấm không cho chúng ta chiếm lấy.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.