Ca thương 3 - Kinh Thánh Ti?ng Vi?t 1925(VIE1925)

Sự phàn-nàn, trông-mong, đành chịu của Giê-rê-mi

1Ta là người đã thấy khốn-khổ bởi gậy thạnh-nộ của Ngài.

2Ngài đã dắt ta và khiến ta bước đi trong tối-tăm, chẳng bước đi trong sáng-láng.

3Chắc Ngài trở tay cả ngày nghịch cùng ta nhiều lần.

4Ngài đã làm hao-mòn thịt và da, đã bẻ gãy xương ta,

5Đã xây-đắp nghịch cùng ta, vây ta bằng mật-đắng và sự nhọc-nhằn,

6Khiến ta ở trong nơi tối-tăm, như người đã chết từ lâu đời.

7Ngài đã bao-bọc ta bằng tường, mà không cho ra; lại làm cho nặng xiềng ta.

8Khi ta kêu-la và xin cứu, Ngài bịt tai chẳng nghe lời cầu-nguyện;

9Lấy những đá đẽo lấp lối ta; Ngài đã làm cho đường-nẻo ta quanh-quẹo.

10Ngài đối với ta như gấu rình-rập, như sư-tử nơi kín-đáo;

11Khiến ta lạc đường và vồ-xé ta, cho ta phải sầu-não.

12Ngài đã giương cung và chọn ta làm tròng cho tên Ngài.

13Ngài đã khiến tên trong bao Ngài vào trái cật ta:

14Ta làm trò cười cho cả dân ta, họ lấy ta làm bài hát cả ngày.

15Ngài đã cho ta đầy-dẫy sự đắng-cay, cho ta no-nê bằng ngải-cứu.

16Ngài đã lấy sỏi bẻ răng ta; vùi ta vào trong tro.

17Ngài khiến hồn ta xa sự bình-an, ta đã quên phước-lành.

18Ta rằng: Hết sức-mạnh ta, dứt lòng trông-đợi Đức Giê-hô-va.

19Hãy nhớ đến sự hoạn-nạn khốn-khổ ta, là ngải-cứu và mật-đắng.

20Hồn ta còn nhớ đến, và hao-mòn trong ta.

21Ta nhớ lại sự đó, thì có sự trông-mong:

22Ấy là nhờ sự nhân-từ Đức Giê-hô-va mà chúng ta chưa tuyệt. Vì sự thương-xót của Ngài chẳng dứt;

23Mỗi buổi sáng thì lại mới luôn, sự thành-tín Ngài là lớn lắm.

24Hồn ta nói: Đức Giê-hô-va là cơ-nghiệp ta, nên ta để lòng trông-cậy nơi Ngài.

25Đức Giê-hô-va ban sự nhân-từ cho những kẻ trông-đợi Ngài, cho linh-hồn tìm-cầu Ngài.

26Thật tốt cho người trông-mong và yên-lặng đợi-chờ sự cứu-rỗi của Đức Giê-hô-va.

27Thật tốt cho người mang ách lúc trẻ-thơ.

28Phải, nó phải ngồi một mình và làm thinh, vì Ngài đã gán ách trên mình.

29Nó khá để miệng trong bụi-đất!… hoặc-giả sẽ có sự trông-mong.

30Nó khá đưa má ra cho kẻ vả, khá chịu đầy nhuốc-nhơ.

31Vì Chúa chẳng hề bỏ cho đến đời đời.

32Dầu Ngài đã làm cho lo-buồn, còn sẽ thương-xót theo sự dư-dật của lòng nhân-từ Ngài;

33Vì ấy là chẳng phải bổn-tâm Ngài làm cho con-cái loài người cực-khổ và buồn-rầu.

34Khi người ta giày-đạp mọi kẻ tù trong đất,

35Khi uốn cong lý-đoán của người trước mặt Đấng Rất Cao,

36Khi điên-đảo ai trong sự xét-đoán, thì Chúa chẳng ưng-chịu.

37Nếu chẳng phải Chúa truyền lịnh, ai hay nói ra và sự ấy được thành?

38Há chẳng phải từ miệng Đấng Rất Cao ra tai-họa và phước-lành?

39Cớ sao người đang sống phàn-nàn vì chịu hình-phạt về tội-lỗi mình?

40Chúng ta hãy xét và thử đường mình, trở về cùng Đức Giê-hô-va.

41Chúng ta hãy giơ lòng và tay lên đến Đức Chúa Trời trên trời.

42Chúng tôi đã phạm phép, đã bạn-nghịch; Ngài đã chẳng dung-thứ!

43Ngài lấy giận che mình và đuổi theo chúng tôi, giết-lát chúng tôi, chẳng thương-xót.

44Ngài ẩn mình trong mây, đến nỗi chẳng lời cầu-nguyện nào thấu qua được.

45Ngài làm chúng tôi ra của bỏ, ra đồ rác-rến trong dân-sự.

46Mọi kẻ nghịch-thù hả miệng rộng nghịch cùng chúng tôi.

47Chúng tôi đã mắc sự sợ-hãi, hầm-hố, hủy-diệt, và hư-hại.

48Mắt tôi chảy dòng nước, vì gái dân tôi mắc diệt-vong.

49Mắt tôi tuôn nước mắt, không thôi cũng không ngớt,

50Cho đến chừng nào Đức Giê-hô-va đoái xem, từ trên trời ngó xuống.

51Mắt tôi làm khổ linh-hồn tôi, vì mọi con gái của thành tôi.

52Những kẻ vô-cớ thù-nghịch tôi đã đuổi tôi như đuổi chim.

53Họ muốn giết tôi nơi ngục tối, và ném đá trên tôi.

54Nước lên ngập đầu tôi, tôi nói: Ta phải chết-mất!

55Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi từ nơi ngục tối rất sâu kêu-cầu danh Ngài.

56Ngài chắc đã nghe tiếng tôi, xin đừng bịt tai khỏi hơi-thở và lời kêu-van tôi.

57Ngày tôi cầu Ngài, Ngài đã đến gần tôi, đã phán cùng tôi: Chớ sợ-hãi chi!

58Hỡi Chúa, Ngài đã đối-nại việc hồn tôi, là Đấng chuộc mạng tôi.

59Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài đã thấy người ta hiếp-đáp tôi: xin đoán-xét việc tôi!

60Chúng nó báo thù, lập mưu hại tôi, thì Ngài đã thấy hết.

61Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài đã nghe chúng nó sỉ-nhục, bày mọi mưu-chước nghịch cùng tôi,

62Những môi-miếng của kẻ dấy nghịch cùng tôi và mưu-kế lập ra hại tôi cả ngày.

63Xin Ngài xem sự ngồi xuống và đứng dậy của chúng nó; tôi là bài hát của chúng nó.

64Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ báo-trả chúng nó tùy theo việc tay chúng nó làm.

65Ngài sẽ ban lòng cứng-cỏi cho chúng nó, sự rủa-sả giáng trên chúng nó.

66Ngài sẽ lấy cơn giận và đuổi theo, hủy-hoại chúng nó khỏi dưới trời của Đức Giê-hô-va.

Blog
About Us
Message
Site Map

Who We AreWhat We EelieveWhat We Do

Terms of UsePrivacy Notice

2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.

Home
Gospel
Question
Blog
Help