1Đa-vít đến Nóp, gặp thầy tế-lễ A-hi-mê-léc. A-hi-mê-léc run-sợ, chạy đến đón người, mà hỏi rằng: Nhân sao ông có một mình, chẳng ai theo hết vậy?
7Cũng trong ngày ấy, có một tôi-tớ của Sau-lơ ở đó, bị cầm lại tại trước mặt Đức Giê-hô-va. Người tên là Đô-e, dân Ê-đôm, làm đầu các kẻ chăn chiên của Sau-lơ.
8Đa-vít nói cùng A-hi-mê-léc rằng: Dưới tay thầy đây, há chẳng có một cây giáo hay là một cây gươm sao? Ta không có đem theo gươm hay là binh-khí gì, vì lịnh vua lấy làm gấp-rút.
9Thầy tế-lễ đáp rằng: Đây có cây gươm của Gô-li-át, người Phi-li-tin mà ông đã giết trong trũng Ê-la; nó bọc trong một miếng nỉ, để sau Ê-phót; nếu ông muốn lấy, thì hãy lấy đi; vì ở đây chẳng có gươm nào khác. Đa-vít đáp rằng: Chẳng có gươm nào bằng, hãy trao cho ta.
12Đa-vít để các lời nầy vào trong lòng mình, và rất sợ A-kích, vua Gát. Thi 56 tựa.
13Người giả-đò điên-cuồng trước mặt chúng, và làm bộ dại-khờ giữa họ; người vẽ gạch dấu trên cửa và để nước miếng chảy trên râu mình. Thi 34 tựa.
14A-kích nói cùng tôi-tớ mình rằng: Kìa, các ngươi thấy người đó điên-cuồng! Cớ sao các ngươi dẫn nó đến ta?
15Nơi ta há thiếu kẻ điên sao, nên các ngươi phải dẫn kẻ nầy đến ta đặng nó bày sự kỳ-cục trước mặt ta? Một người như vậy chẳng nên vào nhà ta.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.
