1Nầy là lời Đức Giê-hô-va phán cùng Giô-ên, con trai của Phê-thu-ên:
2Hỡi kẻ già-cả, hãy nghe điều nầy! Các ngươi hết thảy là dân-cư trong đất, hãy lắng tai! Há có sự gì như vậy đã xảy đến trong ngày các ngươi, hay là trong ngày tổ-phụ các ngươi sao?
3Hãy kể chuyện nầy lại cho con-cái các ngươi; con-cái các ngươi kể cho con-cái chúng nó, con-cái chúng nó kể cho dòng-dõi nối theo.
4Cái gì sâu keo còn để lại, cào-cào ăn; cái gì cào-cào còn để lại, sâu lột vỏ ăn; cái gì sâu lột vỏ còn để lại, châu-chấu ăn.
5Hỡi kẻ say-sưa, hãy thức dậy và khóc-lóc! Hỡi các ngươi hết thảy là kẻ hay uống rượu, hãy than-vãn vì cớ rượu ngọt đã bị cất khỏi miệng các ngươi!
6Vì một dân mạnh và vô-số, đã lên nghịch cùng đất ta; răng nó là răng của sư-tử, nó có răng hàm của sư-tử cái. Khải 9:8.
7Nó đã hủy-phá cây nho ta và lột vỏ cây vả ta. Nó đã lột tiệt cây ấy và bỏ đi; nhánh nó đã trở nên trắng.
8Ngươi khá than-khóc như một người nữ đồng-trinh mặc bao gai đặng khóc chồng mình thuở còn trẻ tuổi!
9Của-lễ chay và lễ quán đã cất khỏi nhà Đức Giê-hô-va; các thầy tế-lễ hầu việc Đức Giê-hô-va đương ở trong sự tang-chế.
10Đồng ruộng bị phá-hoang, và đất đương sầu-thảm; vì lúa mì bị hủy-hại, rượu mới đã cạn, dầu đã hao-tổn.
11Hỡi kẻ cày ruộng, hãy hổ-thẹn; hỡi kẻ làm vườn nho, hãy than-khóc, vì cớ lúa mì và mạch-nha, vì mùa ngoài đồng đã mất.
12Cây nho khô-héo, cây vả hao-mòn; cây lựu cũng như cây chà-là, cây tần, mọi cây-cối ngoài đồng đều khô-héo; sự vui-vẻ đã khô-héo đi khỏi con trai loài người!
Khuyên về sự ăn-năn13Hỡi các thầy tế-lễ, hãy nịt lưng và than-khóc. Hỡi các ngươi là kẻ làm việc ở bàn-thờ, hãy thở-than. Hỡi kẻ chức-dịch của Đức Chúa Trời ta, hãy đến mặc áo bao gai mà nằm cả đêm! Vì của-lễ chay và lễ quán không được vào trong nhà Đức Chúa Trời các ngươi!
14Khá định sự kiêng ăn, gọi một hội-đồng trọng-thể, nhóm các trưởng-lão và hết thảy dân-cư trong đất lại nơi nhà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi; và hãy kêu cùng Đức Giê-hô-va!
15Ôi ngày ấy! Vì ngày Đức Giê-hô-va đã gần! Nó đến như một tai-vạ thả ra bởi Đấng Toàn-năng. Êsai 13:6.
16Lương-thực há chẳng phải đã dứt khỏi trước mặt chúng ta, và sự vui-mừng hớn-hở há chẳng phải đã dứt khỏi nhà Đức Chúa Trời chúng ta hay sao?
17Hột giống đã teo đi dưới những cục đất nó; kho-đụn đã hủy-phá, huân-lẫm đổ-nát, vì lúa mì khô-héo.
18Kìa, súc-vật rên-siết! Kìa, bầy bò bối-rối! Ấy là tại chúng nó không có đồng cỏ nữa! Những bầy chiên cũng khốn-khổ.
19Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi kêu-cầu Ngài; vì lửa đã nuốt những đám cỏ nơi đồng vắng, ngọn lửa đã thiêu hết thảy cây-cối ngoài đồng!
20Thật, những thú đồng cũng thở dốc cho Ngài, vì các dòng nước đã khô, lửa đã nuốt những đám cỏ nơi đồng vắng.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.