1Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se và A-rôn rằng:
2Hãy truyền cho dân Y-sơ-ra-ên rằng: Phàm người nam nào thân mình bị bịnh bạch-trược, thì vì cớ đó bị ô-uế;
3sự ô-uế người bởi nơi bạch-trược: hoặc thân mình chảy bạch-trược ra hay là ứ lại, thì người bị ô-uế.
4Hễ giường nào người bịnh bạch-trược nằm, đều sẽ bị ô-uế: và các vật nào người ngồi trên cũng sẽ bị ô-uế.
5Ai đụng đến giường người, phải giặt quần-áo mình, tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
6Ai ngồi trên vật chi mà người bịnh bạch-trược đã ngồi, phải giặt quần-áo mình, tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
7Ai đụng đến mình người bịnh bạch-trược, phải giặt quần-áo mình, tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
8Nếu người bịnh bạch-trược nhổ nhằm người nào tinh-sạch, thì người đó phải giặt quần-áo mình, tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
9Hễ xe nào người bịnh bạch-trược ngồi lên đều sẽ bị ô-uế.
10Hễ ai đụng đến bất-kỳ vật chi dưới mình người bịnh bạch-trược, đều sẽ bị ô-uế đến chiều tối. Còn ai mang các vật đó, phải giặt quần-áo mình, tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
11Ai bị người bịnh bạch-trược rờ đến mà nếu người bịnh đó không rửa tay mình trong nước, thì ai đó phải giặt quần-áo mình, tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
12Đồ sành bị người bịnh bạch-trược đụng đến, phải đập bể đi, còn đồ gỗ, thì rửa trong nước.
13Vả, khi người nam bị bịnh bạch-trược đã lành rồi, thì phải tính từ ngày lành đến bảy ngày, kế giặt quần-áo mình và tắm trong nước chảy; đoạn, người sẽ được tinh-sạch.
14Qua ngày thứ tám, người bắt cho mình hai chim cu, hay là hai con bồ-câu con, đến trước mặt Đức Giê-hô-va, tại cửa hội-mạc, và đưa cho thầy tế-lễ.
15Thầy tế-lễ sẽ dâng con nầy làm của-lễ chuộc tội, con kia làm của-lễ thiêu; vậy, thầy tế-lễ vì cớ bịnh bạch-trược, sẽ làm lễ chuộc tội cho người trước mặt Đức Giê-hô-va.
16Hễ người nam di-tinh, phải tắm trọn mình trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
17Phàm quần-áo và da bị dính, phải giặt rửa trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
18Khi nào người nam và người nữ giao-cấu nhau, thì phải tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
19Khi nào một người nữ có kinh-nguyệt, phải chịu ô-uế trong bảy ngày; hễ ai đụng đến người, sẽ bị ô-uế đến chiều tối.
20Phàm vật gì người nằm hay ngồi trên trong lúc mình không sạch, sẽ bị ô-uế.
21Ai đụng đến giường người, phải giặt quần-áo mình, tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
22Ai đụng đến vật gì người đã ngồi trên, phải giặt quần-áo mình, tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
23Nếu có vật chi nơi giường, hoặc trên đồ người ngồi, hễ ai đụng đến, sẽ bị ô-uế đến chiều tối.
24Ví bằng một người nam giao-cấu cùng người nữ đó, và sự ô-uế kinh-nguyệt dính người nam, thì người nam sẽ bị ô-uế trong bảy ngày; phàm giường nào người nằm đều cũng sẽ bị ô-uế.
25Khi một người nữ ngoài kỳ kinh-nguyệt mình lại có lưu huyết nhiều ngày, hoặc là bị mất quá kỳ, sẽ bị ô-uế trọn trong lúc lưu huyết như trong lúc kinh-nguyệt mình vậy.
26Trong trọn lúc lưu huyết, bất-kỳ giường nào người nằm trên sẽ như cái giường của kỳ kinh-nguyệt, và mọi vật nào người ngồi trên, đều sẽ bị ô-uế như trong kỳ kinh-nguyệt vậy.
27Ai đụng đến các vật đó sẽ bị ô-uế; phải giặt quần-áo mình, tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
28Khi nào huyết người nữ cầm lại rồi, phải tính từ ngày lành đến bảy ngày, đoạn sẽ được tinh-sạch.
29Qua ngày thứ tám, người bắt hai con chim cu, hoặc hai con bồ-câu con, đem đến thầy tế-lễ tại cửa hội-mạc.
30Thầy tế-lễ phải dâng con nầy làm của-lễ chuộc tội, và con kia làm của-lễ thiêu; vậy, thầy tế-lễ vì cớ sự lưu huyết ô-uế người sẽ làm lễ chuộc tội cho người trước mặt Đức Giê-hô-va.
31Thế thì, các ngươi sẽ phân cách dân Y-sơ-ra-ên ra xa sự ô-uế của họ, kẻo họ làm ô-uế hội-mạc ta vẫn ở giữa họ, mà phải chết trong sự ô-uế mình chăng.
32Đó là luật-lệ về người nào bị bịnh bạch-trược hay là vì cớ di-tinh bị ô-uế,
33về người nữ có kỳ kinh-nguyệt, về mọi người, hoặc nam hay nữ, bị bạch-trược, và về người nam giao-cấu cùng người nữ trong khi kinh-nguyệt.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.