1Tại đó có một người gian-tà, tên là Sê-ba, con trai của Biếc-ri, người Bên-gia-min; người thổi kèn lên và nói rằng: Chúng ta chẳng có phần nào cùng Đa-vít, cũng chẳng can-thiệp gì nơi con trai Y-sai. Hỡi Y-sơ-ra-ên, mỗi người hãy trở về trại mình! A-ma-sa và Sê-ba bị giết
4Kế đó, vua nói cùng A-ma-sa rằng: Trong ba ngày đây, hãy nhóm-hiệp cho ta những người Giu-đa; và chính ngươi cũng phải có mặt đây.
5Vậy, A-ma-sa đi đặng nhóm-hiệp người Giu-đa; nhưng người chậm-trễ quá hạn đã định.
6Đa-vít bèn nói với A-bi-sai rằng: Bây giờ, Sê-ba, con trai Biếc-ri, sẽ làm hại chúng ta hơn Áp-sa-lôm. Vậy, ngươi hãy đem các chiến-sĩ của chúa ngươi, đuổi theo Sê-ba, kẻo nó choán lấy thành nào kiên-cố, và thoát khỏi chúng ta chăng.
7Bấy giờ, đạo-binh Giô-áp, người Kê-rê-thít và người Phê-lê-thít với các kẻ dõng-sĩ hơn hết, đều đi theo A-bi-sai. Họ đi ra khỏi thành Giê-ru-sa-lem, đuổi theo Sê-ba, con trai Biếc-ri.
8Khi chúng đến gần bên hòn đá lớn của Ga-ba-ôn, thì thấy A-ma-sa đi đến. Giô-áp mặc áo lính, ở ngoài có dây đeo gươm mình, thòng ở nơi hông và đút trong vỏ. Khi người xơm tới, gươm bèn tuột ra.
9Giô-áp nói với A-ma-sa rằng: Hỡi anh, anh mạnh chăng? Rồi người lấy bàn tay hữu nắm râu A-ma-sa đặng hôn người.
10A-ma-sa không coi chừng cây gươm ở nơi tay kia của Giô-áp. Giô-áp đâm một mũi trong bụng, ruột A-ma-sa đổ ra xuống đất, người chết, không phải đâm lại lần thứ nhì.
Đoạn, Giô-áp và A-bi-sai, em người, lại đuổi theo Sê-ba, con trai Biếc-ri.
11Một đứa trẻ trong bọn đầy-tớ của Giô-áp đứng gần A-ma-sa mà nói rằng: Ai thương Giô-áp và thuộc về Đa-vít hãy theo Giô-áp.
12Song A-ma-sa đẵm trong máu ở giữa đường; khi đứa trẻ thấy hết thảy dân-chúng đều dừng lại gần thây A-ma-sa, thì xít thây người khỏi đường, đem đi trong một cánh đồng, đắp một cái áo choàng trên nó.
13Khi thây đã cất khỏi đường cái rồi, thì hết thảy dân-chúng đều đi qua theo Giô-áp đặng đuổi theo Sê-ba, con trai Biếc-ri.
14Giô-áp đi khắp các chi-phái Y-sơ-ra-ên, cho đến A-bên-Bết-Ma-ca, và hết thảy những dõng-sĩ đều nhóm-hiệp lại và đi theo đạo-quân người.
15Vậy, họ đến vây-phủ Sê-ba trong A-bên-Bết-Ma-ca, đắp lên một cái lũy cao hơn đồn-thành, và cả đạo-quân Giô-áp đào tường-thành đặng làm cho nó ngã xuống.
16Bấy giờ, có một người nữ khôn-ngoan ở trên đầu đồn-thành la lên cùng chúng rằng: Các ngươi hãy nghe, hãy nghe! Xin hãy nói cùng Giô-áp lại gần đây, tôi muốn nói chuyện cùng người.
17Khi Giô-áp đã lại gần, người nữ hỏi rằng: Ông có phải Giô-áp chăng? Người đáp: Phải, ta. Nàng tiếp: Hãy nghe lời con đòi ông. Người đáp: Ta nghe.
18Nàng bèn nói như lời nầy: Thuở xưa người ta có thói quen nói rằng: Hãy đi hỏi ý dân A-bên; rồi mới nên việc như thế.
19Trong Y-sơ-ra-ên, thành chúng tôi là một thành hòa-bình và trung-hậu hơn hết, mà ông lại muốn diệt một thành, là chánh-đô của Y-sơ-ra-ên sao? Nhân sao ông muốn phá-hủy cơ-nghiệp của Đức Giê-hô-va?
20Giô-áp đáp rằng: Không, không phải vậy đâu! Ta quyết hẳn không muốn diệt, không muốn phá-hủy!
21Đó chẳng phải là ý ta. Nhưng có một người ở núi Ép-ra-im tên là Sê-ba, con trai của Biếc-ri, đã phản-nghịch cùng vua, tức là Đa-vít. Hãy nộp một mình hắn thôi, thì ta sẽ dan ra khỏi thành. Người nữ nói cùng Giô-áp rằng: Người ta sẽ ném đầu hắn qua tường cho ông.
22Vậy, người nữ ấy đến trước mặt cả dân-chúng, và nói cho nghe lời ý-luận khôn-ngoan của nàng. Chúng chém đầu Sê-ba, con trai Biếc-ri, rồi ném cho Giô-áp. Giô-áp bèn thổi kèn lên; đạo-quân dan ra khỏi thành và tản đi; ai nấy đều trở về nhà mình, còn Giô-áp trở về Giê-ru-sa-lem, gần bên vua.
23Giô-áp tổng-lãnh cả đạo-binh của Y-sơ-ra-ên; Bê-na-gia, con trai Giê-hô-gia-đa, làm đầu-trưởng các người Kê-rê-thít và Phê-lê-thít;
24A-đô-ram được bầu-cử coi về thuế-khóa; Giô-sa-phát, con trai A-hi-lút, làm thủ-bộ;
25Sê-gia làm thơ-ký; Xa-đốc và A-bia-tha làm thầy tế-lễ.
26Còn Y-ra, người Giai-rơ, làm tể-tướng thân-mật của Đa-vít.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.