Châm-ngôn 17 - Kinh Thánh Ti?ng Vi?t 1925(VIE1925)

1Thà một miếng bánh khô mà hòa-thuận,

Còn hơn là nhà đầy thịt tế-lễ lại cãi-lộn nhau.

2Tôi-tớ khôn-sáng sẽ quản-trị con trai làm xấu-hổ,

Và được hưởng phần cơ-nghiệp giữa các anh em.

3Nồi dót để luyện bạc, lò để luyện vàng;

Nhưng Đức Giê-hô-va thử lòng của loài người.

4Kẻ làm ác chăm-chỉ về môi gian-ác;

Kẻ hay nói dối lắng tai nghe lưỡi độc-hiểm.

5Ai nhạo-báng người bần-cùng sỉ-nhục Đấng tạo-hóa mình;

Ai vui-mừng về tai-họa sẽ chẳng được thoát-khỏi bị phạt.

6Mão triều-thiên của ông già, ấy là con-cháu;

Còn vinh-hiển của con-cái, ấy là ông cha.

7Lời tốt-lành không xứng với kẻ ngu;

Môi miệng giả-dối lại càng ít xứng cho vua-chúa thay.

8Của hối-lộ giống như viên ngọc quí trước mặt ai được nó;

Dầu nó xây trở phía nào, cũng được may-mắn.

9Kẻ nào lấp giấu tội-lỗi tìm-cầu điều tình-ái;

Còn ai nhắc lập lại điều gì chia-rẽ bạn-bậu thiết-cốt.

10Lời quở-trách thấm sâu vào người khôn-ngoan,

Hơn là trăm roi đánh vào kẻ ngu-muội.

11Kẻ gian-ác chỉ tìm điều phản-nghịch;

Vì vậy sẽ sai một sứ-giả dữ-tợn đi hãm đánh nó.

12Thà người ta gặp gấu cái bị cướp con,

Hơn là gặp kẻ ngây-dại theo điên-cuồng nó.

13Tai-họa không hề lìa khỏi nhà

Của kẻ lấy ác trả thiện.

14Khởi đầu tranh-cạnh, ấy như người ta mở đường nước chảy;

Vậy, khá thôi cãi-lẫy trước khi đánh lộn.

15Ai xưng kẻ ác là công-bình, và kẻ nào lên án cho người công-bình,

Cả hai đều lấy làm gớm-ghiếc cho Đức Giê-hô-va.

16Kẻ ngu-muội thiếu trí hiểu,

Thế thì bạc trong tay hắn mua khôn-ngoan mà chi?

17Bằng-hữu thương-mến nhau luôn luôn;

Và anh em sanh ra để giúp-đỡ trong lúc hoạn-nạn.

18Kẻ ngu-muội giao tay,

Chịu làm bảo-lãnh trước mặt kẻ lân-cận mình.

19Ai ưa tranh-cạnh ưa tội-lỗi;

Ai xây-cất cửa mình cao kiếm điều hư-sập.

20Kẻ nào có lòng vạy-vò không tìm được phước-hạnh;

Và ai có lưỡi gian-tà sẽ sa vào tai-hại.

21Ai sanh con ngu-muội ắt sẽ có buồn-rầu;

Còn cha của kẻ ngây-dại chẳng được vui-vẻ.

22Lòng vui-mừng vốn một phương thuốc hay;

Còn trí nao-sờn làm xương-cốt khô-héo.

23Người gian-ác lãnh nhẹm của hối-lộ,

Đặng làm sai-lệch các lối xét-đoán.

24Có sự khôn-ngoan trước mặt người thông-sáng;

Song con mắt kẻ ngu-muội ở nơi địa-cực.

25Con ngu-muội là một điều buồn-rầu cho cha,

Và một sự cay-đắng cho mẹ đã sanh-đẻ nó.

26Lấy làm chẳng tốt mà phạt vạ người công-bình,

Hay là đánh người tước-vị vì cớ lòng ngay-thẳng của họ.

27Người nào kiêng lời nói mình có tri-thức;

Còn người có tánh ôn-hàn là một người thông-sáng.

28Khi nín-lặng, dầu người ngu-dại, cũng được cầm bằng khôn-ngoan;

Còn kẻ nào ngậm môi-miệng mình lại được kể là thông-sáng.

Blog
About Us
Message
Site Map

Who We AreWhat We EelieveWhat We Do

Terms of UsePrivacy Notice

2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.

Home
Gospel
Question
Blog
Help