1Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se rằng:
2Hãy truyền cho cả hội-chúng Y-sơ-ra-ên rằng: Hãy nên thánh, vì ta, Giê-hô-va Đức Chúa Trời các người, vốn là thánh.
3Ai nấy phải tôn-kính cha mẹ mình và giữ những ngày sa-bát ta: Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các ngươi.
4Chớ xây về hình-tượng và cũng chớ đúc tượng tà-thần: Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các ngươi.
5Khi các ngươi dâng của-lễ thù-ân cho Đức Giê-hô-va, thì phải dâng một cách cho được nhậm;
6ăn nội trong ngày dâng đó và ngày mai; còn phần chi dư lại qua ngày thứ ba, thì phải thiêu đi.
7Nếu người ta để ăn đến ngày thứ ba, ấy là một điều gớm-ghiếc, chẳng được nhậm.
8Ai ăn của-lễ như vậy sẽ mang lấy tội-ác mình, vì đã làm vật thánh của Đức Giê-hô-va ra ô-độc: người đó sẽ bị truất khỏi dân-sự mình.
9Khi các ngươi gặt lúa trong xứ mình, chớ có gặt đến cuối đầu đồng, và chớ mót lại những bông còn sót;
12Các ngươi chớ chỉ danh ta mà thề dối, vì ngươi làm ô-danh của Đức Chúa Trời mình: Ta là Đức Giê-hô-va.
13Chớ ức-hiếp kẻ lân-cận mình, chớ cướp-giựt của họ.
Tiền công của kẻ làm mướn ngươi, chớ nên để lại trong nhà mình cho đến ngày mai.
14Chớ nên rủa-sả người điếc, chớ để trước mặt người mù vật chi làm cho người vấp té; nhưng hãy kính-sợ Đức Chúa Trời ngươi: Ta là Đức Giê-hô-va.
15Các ngươi chớ phạm sự bất-nghĩa trong việc xét-đoán, chớ thiên-vị người nghèo, chớ nể kẻ quyền-thế; hãy cứ theo công-bình mà xét-đoán kẻ lân-cận ngươi.
16Chớ buông lời phao-vu trong dân-sự mình, chớ lập mưu-kế nghịch sự sống của kẻ lân-cận mình: Ta là Đức Giê-hô-va.
17Chớ có lòng ghen-ghét anh em mình; hãy sửa dạy kẻ lân-cận mình, đừng vì cớ họ mà phải mắc tội.
19Các ngươi hãy giữ những mạng-lịnh ta.
Chớ để loài vật khác giống phủ lẫn nhau; chớ gieo ruộng ngươi hai thứ giống, và chớ mặc mình bằng áo dệt nhiều thứ chỉ.
20Nếu một người nam nằm và cấu-hiệp cùng một đứa tớ gái đã hứa gả cho một người, nhưng chưa chuộc ra, hoặc chưa được phóng-mọi; thì hai người đều sẽ bị hình-phạt, mà không phải đến chết, vì đứa tớ gái chưa được phóng-mọi.
21Người nam vì lỗi mình sẽ dẫn một con chiên đực đến trước mặt Đức Giê-hô-va tại cửa hội-mạc, mà làm của-lễ chuộc sự mắc lỗi.
22Thầy tế-lễ sẽ dùng con chiên đực làm của-lễ chuộc sự mắc lỗi đặng làm lễ chuộc tội cho người đã phạm, trước mặt Đức Giê-hô-va; vậy, tội người đã phạm sẽ được tha.
23Khi các ngươi sẽ vào xứ Ca-na-an, và đã trồng các thứ cây trái rồi, hãy coi các trái chiếng nó không sạch, như chưa chịu phép cắt-bì; trong ba năm các ngươi hãy coi nó không sạch, chớ nên ăn;
24nhưng qua năm thứ tư, các trái nó sẽ nên thánh làm của-lễ khen-ngợi Đức Giê-hô-va.
25Qua năm thứ năm; các ngươi phải ăn trái, hầu cho cây thêm hoa-quả: Ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi.
26Các ngươi chớ ăn vật chi có huyết, chớ dùng bói-khoa, chớ làm thuật-số.
30Các ngươi phải giữ những sa-bát ta, và tôn-kính nơi thánh ta: Ta là Đức Giê-hô-va.
31Các ngươi chớ cầu đồng-cốt hay là thầy bói; chớ hỏi chúng nó, e vì chúng nó mà các ngươi phải bị ô-uế: Ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi.
32Trước mặt người tóc bạc, ngươi hãy đứng dậy, kính người già-cả, và kính-sợ Đức Chúa Trời ngươi. Ta là Đức Giê-hô-va.
33Khi kẻ khách nào kiều-ngụ trong xứ các ngươi, thì chớ hà-hiếp người. : Ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi, Đấng đã dẫn các ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô.
37Vậy, các ngươi hãy gìn giữ làm theo các luật-pháp và các mạng-lịnh ta: Ta là Đức Giê-hô-va.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.