Công-vụ 19 - Kinh Thánh Ti?ng Vi?t 1925(VIE1925)

Phao-lô tại Ê-phê-sô

1Trong khi A-bô-lô ở thành Cô-rinh-tô, Phao-lô đã đi khắp những miền trên, rồi xuống thành Ê-phê-sô, gặp một vài người môn-đồ ở đó.

2Người hỏi rằng: Từ khi anh em tin, có lãnh được Đức Thánh-Linh chăng! Trả lời rằng: Chúng tôi cũng chưa nghe có Đức Thánh-Linh nào. Người lại hỏi: Vậy thì anh em đã chịu phép báp-têm nào?

3Trả lời rằng: Phép báp-têm của Giăng.

4Phao-lô bèn nói rằng: Giăng đã làm phép báp-têm về sự ăn-năn tội, mà truyền dân phải tin Đấng sẽ đến sau mình, nghĩa là tin Đức Chúa Jêsus. đi ngang qua xứ Ma-xê-đoan và xứ A-chai đặng đến thành Giê-ru-sa-lem. Người nói rằng: Khi ta đã thăm thành đó rồi, cũng phải thăm thành Rô-ma nữa.

22Người bèn sai hai người giúp-đỡ mình là Ti-mô-thê và Ê-rát sang xứ Ma-xê-đoan, song chính người còn ở lại trong cõi A-si ít lâu nữa.

23Lúc đó, có sự loạn lớn sanh ra vì cớ đạo Tin-lành.

24Một người thợ bạc kia tên là Đê-mê-triu, vốn dùng bạc làm khám nữ-thần Đi-anh, sinh nhiều lợi cho thợ làm công,

25bèn nhóm những thợ đó và kẻ đồng-nghiệp lại, mà nói rằng: Hỡi bạn ta, các ngươi biết sự thạnh-lợi chúng ta sanh bởi nghề nầy;

26các ngươi lại thấy và nghe nói, không những tại thành Ê-phê-sô thôi, gần suốt hết cõi A-si nữa, rằng tên Phao-lô nầy đã khuyên-dỗ và trở lòng nhiều người, mà nói rằng các thần bởi tay người ta làm ra chẳng phải là chúa.

27Chúng ta chẳng những sợ nghề-nghiệp mình phải bị gièm-chê, lại cũng e rằng đền-thờ của đại-nữ thần Đi-anh bị khinh-dể nữa, và nữ-thần ta bị tiêu-diệt về sự vinh-hiển mà cõi A-si cùng cả thế-giới đều tôn-kính chăng.

28Chúng nghe bấy nhiêu lời, bèn nổi giận lắm, cất tiếng kêu rằng: Lớn thay là nữ-thần Đi-anh của người Ê-phê-sô!

29Cả thành thảy đều rối-loạn; chúng đồng lòng đến rạp hát, kéo theo mình Gai-út, A-ri-tạc, là người Ma-xê-đoan, bạn đồng đi với Phao-lô.

30Phao-lô muốn chính mình ra mặt trước dân-chúng, nhưng môn-đồ chẳng cho.

31Cũng có mấy quan lớn xứ A-si, là bạn-hữu người, sai đến xin người chớ đi tới rạp hát.

32Người thì reo lên thể nầy, kẻ thì la lên thể khác; vì trong hội om-sòm, phần nhiều người cũng không biết vì cớ nào mình nhóm lại.

33Chúng bèn kéo A-léc-xan-đơ từ trong đám đông ra, và người Giu-đa xô người ra đứng trước; người bèn lấy tay ra dấu, muốn nói cùng dân-chúng để binh-vực bọn mình.

34Nhưng vừa khi đoàn-dân nhận người là người Giu-đa, thì kêu rập lên ước trong hai giờ, rằng: Lớn thay là nữ-thần Đi-anh của người Ê-phê-sô!

35Bấy giờ, có người thơ-ký thành-phố dẹp yên đoàn dân, nói rằng: Hỡi người Ê-phê-sô, há có ai chẳng biết thành Ê-phê-sô là kẻ canh-giữ đền-thờ nữ-thần lớn Đi-anh và tượng thần ấy đã từ trên trời giáng xuống sao?

36Bởi điều đó thật chối-cãi chẳng nổi, nên các ngươi khá ở yên, đừng làm sự gì vội-vã.

37Vì những tên mà các ngươi đã kéo đến đây, chẳng phải mắc tội hoặc phạm đến của thánh, hay là lộng-ngôn với nữ-thần chúng ta đâu.

38Vậy, nếu Đê-mê-triu và các thợ làm công ở với người có cần kiện-cáo ai, thì đã có ngày xử-đoán và quan trấn-thủ; mặc họ kiện-cáo nhau.

39Ví bằng các ngươi có nài việc khác nữa, thì khá quyết định việc đó trong hội-đồng theo phép.

40Vì e cho chúng ta bị hạch về sự dấy-loạn xảy ra ngày hôm nay, không thể tìm lẽ nào để binh-vực sự nhóm-họp nầy.

41Người nói bấy nhiêu lời, bèn cho chúng về.

Blog
About Us
Message
Site Map

Who We AreWhat We EelieveWhat We Do

Terms of UsePrivacy Notice

2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.

Home
Gospel
Question
Blog
Help