1Ê-xê-chia sai sứ đến cả Y-sơ-ra-ên và Giu-đa, cũng viết thư cho người Ép-ra-im và người Ma-na-se, đòi chúng tới đền Đức Giê-hô-va, tại Giê-ru-sa-lem, đặng giữ lễ Vượt-qua cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên.
2 của đền thánh mà dọn mình cho thanh-sạch.
20Đức Giê-hô-va dủ nghe lời cầu-nguyện của Ê-xê-chia và chữa lành cho dân-sự.
21Những người Y-sơ-ra-ên ở tại Giê-ru-sa-lem giữ lễ bánh không men trong bảy ngày cách vui-vẻ; người Lê-vi và những thầy tế-lễ ngày nầy sang ngày kia, dùng nhạc-khí hát mừng ngợi-khen Đức Giê-hô-va.
22Ê-xê-chia nói an-ủi lòng những người Lê-vi thông-sáng hiểu biết cuộc thờ-phượng Đức Giê-hô-va. Chúng ăn lễ trong bảy ngày, dâng những của-lễ thù-ân, và cảm-tạ Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ-phụ mình.
23Cả hội-chúng bèn quyết-định giữ lễ thêm bảy ngày; rồi chúng vui-vẻ giữ thêm bảy ngày nữa.
24Vì Ê-xê-chia, vua Giu-đa, đã ban cho hội-chúng một ngàn con bò đực và bảy ngàn con chiên; các quan-trưởng cũng ban cho hội-chúng một ngàn con bò đực và mười ngàn con chiên; lại có nhiều thầy tế-lễ dọn mình ra thanh-sạch.
25Cả hội-chúng Giu-đa với những thầy tế-lễ, người Lê-vi, và hội-chúng đến từ Y-sơ-ra-ên, cùng những người ngoại-bang, kẻ thì kiều-ngụ trong xứ Y-sơ-ra-ên, người thì kiều-ngụ trong xứ Giu-đa, thảy đều vui-mừng.
26Ấy vậy, ở Giê-ru-sa-lem có sự vui-mừng cả-thể; vì từ đời Sa-lô-môn, con trai Đa-vít, vua Y-sơ-ra-ên, tại thành Giê-ru-sa-lem chẳng có sự gì như vậy.
27Đoạn, những thầy tế-lễ và người Lê-vi đứng dậy chúc phước cho dân-sự; tiếng của chúng được nhậm, lời cầu-nguyện chúng thấu đến nơi ngự thánh của Đức Giê-hô-va trên các từng trời.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.
