1Phao-lô mắt chăm-chỉ trên tòa công-luận, nói rằng: Hỡi các anh em, trước mặt Đức Chúa Trời, tôi đã ăn-ở trọn lương-tâm tử-tế cho đến ngày nay.
2Nhưng thầy tế-lễ thượng-phẩm là A-na-nia biểu mấy kẻ đứng gần Phao-lô vả miệng người.
3Phao-lô bèn nói cùng người rằng: Hỡi bức tường tô trắng kia, Đức Chúa Trời sẽ đánh ông; ông ngồi để xử-đoán tôi theo luật-pháp, mà lại không kể luật-pháp, biểu người đánh tôi!
6Phao-lô biết trong bọn họ phần thì người Sa-đu-sê, phần thì người Pha-ri-si, bèn kêu lên trước tòa công-luận rằng: Hỡi anh em tôi là người Pha-ri-si, con của dòng Pha-ri-si. Ấy là vì sự trông-cậy của chúng ta và sự sống lại của những kẻ chết mà tôi phải chịu xử-đoán. đêm nay, hãy sắm sẵn hai trăm quân, bảy mươi lính kỵ, hai trăm lính cầm giáo, đặng đi đến thành Sê-sa-rê.
24Lại cũng phải sắm ngựa nữa, để đưa Phao-lô vô sự đến nơi quan tổng-đốc Phê-lít.
25Người lại viết cho quan đó một bức thơ như sau nầy:
26Cơ-lốt Ly-sia chúc bình-an cho quan lớn tổng-đốc Phê-lít!
27Dân Giu-đa đã bắt người nầy, toan giết đi, khi tôi đã đem quân đến thình-lình mà cướp người ra khỏi, vì đã nghe người là quốc-dân Rô-ma.
28Bởi tôi muốn biết vì cớ nào họ cáo người, nên giải người đến tòa công-luận.
29Tôi thấy người bị cáo mấy việc về luật-pháp họ, nhưng họ không kiện người về một tội nào đáng chết hay đáng tù cả.
30Song tôi có nghe người ta tính kế hại người nầy, nên lập tức sai người đến nơi quan và cũng cho các kẻ cáo người biết rằng phải đến trước mặt quan mà đối-nại.
31Vậy, quân-lính đem Phao-lô đi, theo như mạng-lịnh mình đã lãnh, và đương ban đêm, điệu đến thành An-ti-ba-tri.
32Sáng ngày, lính kỵ đi với người, còn quân khác trở về đồn.
33Những người nầy tới thành Sê-sa-rê, đưa thơ cho quan tổng-đốc và đem nộp Phao-lô.
34Quan tổng-đốc đọc thơ rồi, bèn hỏi Phao-lô vốn ở tỉnh nào, vừa biết người quê tỉnh Si-li-si,
35thì rằng: Lúc nào bọn nguyên-cáo đến đây, ta sẽ nghe ngươi. Đoạn, truyền giữ Phao-lô lại trong nơi công-đàng Hê-rốt.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.
