1Sau việc ấy, Gióp mở miệng rủa ngày sanh mình. ;
Tiếng vui-cười chớ vang ra trong khoảng nó!
8Ai hay rủa-sả ngày, và có tài chọc Lê-vi-a-than dậy,
Hãy rủa-sả nó!
9Nguyện sao chạng-vạng đêm ấy phải tối-tăm;
Nó mong ánh-sáng, mà ánh-sáng lại chẳng có,
Chớ cho nó thấy rạng-đông mở ra!
10Bởi vì đêm ấy không bế cửa lòng hoài-thai ta,
Chẳng có giấu sự đau-đớn khỏi mắt ta.
11Nhân sao tôi chẳng chết từ trong tử-cung?
Nhân sao không tắt hơi khi lọt lòng mẹ?
12Cớ sao hai đầu gối đỡ lấy tôi,
Và vú để cho tôi bú?
13Bằng chẳng vậy, bây giờ ắt tôi đã nằm an-tịnh,
Được ngủ và nghỉ-ngơi
14Cùng các vua và mưu-sĩ của thế-gian,
Đã cất mình những lăng-tẩm;
15Hoặc với các quan-trưởng có vàng,
Và chất bạc đầy cung-điện mình;
16Hoặc tôi chẳng hề có, như một thai-sảo biệt tăm,
giống các con trẻ không thấy ánh-sáng.
17Ở đó kẻ hung-ác thôi rày-rạc,
Và các người mỏn sức được an-nghỉ;
18Ở đó những kẻ bị tù đồng nhau được bình-tịnh,
Không còn nghe tiếng của kẻ hà-hiếp nữa.
19Tại nơi ấy nhỏ và lớn đều ở cùng nhau,
Và kẻ tôi-mọi được phóng khỏi ách chủ mình.
20Cớ sao ban ánh-sáng cho kẻ hoạn-nạn,
Và sanh-mạng cho kẻ có lòng đầy đắng-cay?
21Người như thế mong chết, mà lại không được chết;
Cầu thác hơn là tìm-kiếm bửu-vật giấu-kín;
22Khi người ấy tìm được mồ-mả,
Thì vui-vẻ và nức lòng mừng-rỡ thay.
23Người nào không biết đường mình phải theo,
Và bị Đức Chúa Trời vây-bọc bốn bên, sao lại được sự sống?
24Vì trước khi ăn, tôi đã than-siết,
Tiếng kêu-vang tôi tuôn tôi như nước.
25Vì việc tôi sợ-hãi đã thấu đến tôi;
Điều tôi kinh-khủng lại xảy ra cho tôi.
26Tôi chẳng được an-lạc, chẳng được bình-tịnh, chẳng được an-nghỉ;
Song nỗi rối-loạn đã áp đến!
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.
