II Sử-ký 12 - Kinh Thánh Ti?ng Vi?t 1925(VIE1925)

Rô-bô-am bỏ luật-pháp của Đức Chúa Trời. – Si-sắc xâm-phạm nước Giu-đa

1Xảy khi nước của Rô-bô-am vừa được lập vững-bền, và người được cường-thạnh, thì người và cả Y-sơ-ra-ên liền bỏ luật-pháp của Đức Giê-hô-va.

2Vì chúng có phạm tội cùng Đức Giê-hô-va, nên xảy ra trong năm thứ năm đời vua Rô-bô-am, Si-sắc, vua Ê-díp-tô, kéo lên hãm đánh Giê-ru-sa-lem;

3có dẫn theo một ngàn hai trăm cỗ xe và sáu vạn lính-kỵ; lại có dân Li-by, dân Su-ri, và dân Ê-thi-ô-bi từ Ê-díp-tô kéo lên với người, số không thể đếm đặng.

4Si-sắc bèn chiếm lấy các thành bền vững thuộc về Giu-đa, rồi đến tận Giê-ru-sa-lem.

5Tiên-tri Sê-ma-gia đến cùng Rô-bô-am và các kẻ làm đầu Giu-đa, đương nhóm tại Giê-ru-sa-lem để trốn khỏi Si-sắc, mà nói rằng: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Các ngươi đã bỏ ta, nên ta cũng đã bỏ các ngươi vào tay Si-sắc.

6Bấy giờ, các kẻ làm đầu của Y-sơ-ra-ên và vua đều hạ mình xuống, mà nói rằng: Đức Giê-hô-va là công-bình.

7Khi Đức Giê-hô-va thấy chúng hạ mình xuống, thì có lời Đức Giê-hô-va phán cùng Sê-ma-gia rằng: Chúng nó đã hạ mình xuống, ta sẽ không hủy-diệt chúng nó; song sẽ giải-cứu chúng một chút, và cơn giận ta sẽ chẳng cậy tay Si-sắc mà đổ ra trên Giê-ru-sa-lem;

8song chúng nó sẽ bị phục-dịch hắn, hầu cho biết phục-sự ta và phục-dịch nước khác là có phân-biệt thể nào.

9Si-sắc, vua Ê-díp-tô, kéo lên hãm đánh Giê-ru-sa-lem, đoạt lấy các bửu-vật của đền Đức Giê-hô-va và cung vua: Người đoạt lấy hết thảy; cũng đoạt lấy những khiên bằng vàng mà Sa-lô-môn đã làm. I Vua 10:16-17; II Sử 9:15-16.

10Vua Rô-bô-am bèn làm những khiên bằng đồng thế cho, và giao nơi tay các quan chánh thị-vệ canh-giữ cửa của cung-điện vua.

11Hễ khi nào vua vào trong đền của Đức Giê-hô-va, thì các quan thị-vệ cầm khiên đến, đoạn đem nó lại vào phòng của quan thị-vệ.

12Khi vua hạ mình xuống, cơn giận của Đức Giê-hô-va lánh khỏi người, không diệt hết thảy; và lại trong Giu-đa còn có sự lành.

Rô-bô-am qua đời

13Ấy vậy, vua Rô-bô-am làm cho mình ra bền-vững trong Giê-ru-sa-lem và trị-vì. Vả khi Rô-bô-am lên ngôi, tuổi đã bốn mươi mốt; người cai-trị mười bảy năm tại Giê-ru-sa-lem, tức là thành mà Đức Giê-hô-va đã chọn trong các chi-phái Y-sơ-ra-ên, đặng đặt danh Ngài tại đó; còn mẹ người tên là Na-a-ma, người đàn-bà Am-môn.

14Rô-bô-am làm điều ác, vì không rắp lòng tìm-cầu Đức Giê-hô-va.

15Các công-việc của Rô-bô-am từ đầu đến cuối, đều đã chép trong sách truyện của Sê-ma-gia, đấng tiên-tri, trong sách Y-đô, đấng tiên-kiến, luận về gia-phổ. Rô-bô-am và Giê-rô-bô-am hằng đánh giặc với nhau luôn luôn.

16Rô-bô-am an-giấc cùng tổ-phụ mình, được chôn trong thành Đa-vít; A-bi-gia, con trai người, cai-trị thế cho người.

Blog
About Us
Message
Site Map

Who We AreWhat We EelieveWhat We Do

Terms of UsePrivacy Notice

2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.

Home
Gospel
Question
Blog
Help