Thi-thiên 35 - Kinh Thánh Ti?ng Vi?t 1925(VIE1925)

Tác-giả cầu-nguyện Chúa cứu mình khỏi kẻ thù-nghịchThơ Đa-vít làm

1Hỡi Đức Giê-hô-va, xin hãy cãi-cọ cùng kẻ cãi-cọ tôi,

Hãy chinh-chiến với kẻ chinh-chiến cùng tôi.

2Xin hãy cầm lấy khiên nhỏ và lớn,

Chỗi-dậy đặng giúp-đỡ tôi.

3Xin hãy rút giáo, cản đường kẻ nào rượt theo tôi;

Hãy nói cùng linh-hồn tôi: Ta là sự cứu-rỗi ngươi.

4Nguyện kẻ tìm giết mạng-sống tôi phải bị hổ-thẹn và sỉ-nhục;

Ước gì kẻ toan hại tôi phải lui lại, và bị mắc-cỡ.

5Nguyện chúng nó như trấu bị gió thổi đùa,

Cầu-xin thiên-sứ Đức Giê-hô-va đuổi chúng nó đi!

6Nguyện đường chúng nó phải tối-mịt và trơn-trợt,

Cầu thiên-sứ Đức Giê-hô-va đuổi theo chúng nó!

7Vì vô-cớ chúng nó gài kín lưới cho tôi,

Và vô-cớ đào một cái hầm cho linh-hồn tôi.

8Nguyện tai-họa không ngờ đến hãm-áp nó,

Ước gì lưới nó gài kín bắt lại nó;

Nguyện nó sa vào đó, và bị diệt đi.

9Linh-hồn tôi sẽ vui-vẻ nơi Đức Giê-hô-va,

Mừng-rỡ về sự cứu-rỗi của Ngài.

10Các xương-cốt tôi sẽ nói: Hỡi Đức Giê-hô-va,

Ngài giải-cứu người khốn-cùng khỏi kẻ mạnh hơn người,

Cứu người khốn-cùng và kẻ thiếu-thốn khỏi đứa cướp-lột:

Vậy, có ai giống như Ngài chăng?

11Những chứng gian dấy lên,

Tra-hỏi những việc tôi không biết đến.

12Chúng nó lấy dữ trả lành;

Linh-hồn tôi bị bỏ-xuội.

13Còn tôi, khi chúng nó đau, tôi bèn mặc lấy bao,

Kiêng ăn ép linh-hồn tôi,

Lời cầu-nguyện tôi trở vào ngực tôi.

14Tôi cư-xử dường như là bạn-hữu hay là anh em tôi;

Tôi buồn đi cúi xuống như kẻ than-khóc mẹ mình.

15Nhưng trong lúc tôi bị gian-nan, chúng nó bèn nhóm lại vui-mừng;

Những kẻ cáo gian đều nhóm lại nghịch cùng tôi, song tôi chẳng biết;

Chúng nó cấu-xé tôi không ngừng.

16Chúng nó nghiến răng nghịch tôi

Với những kẻ ác-tệ hay nhạo-báng.

17Chúa ôi! Chúa chịu xem điều ấy cho đến chừng nào?

Xin hãy cứu-vớt linh-hồn tôi khỏi sự phá-tan của chúng nó,

Và rút mạng-sống tôi khỏi sư-tử.

18Tôi sẽ cảm-tạ Chúa trong hội lớn,

Ngợi-khen Ngài giữa dân đông.

19Cầu-xin chớ cho những kẻ làm thù-nghịch tôi vô-cớ mừng-rỡ về tôi;

Cũng đừng để các kẻ ghét tôi vô-cớ nheo con mắt.

20Vì chúng nó chẳng nói lời hòa-bình;

Nhưng toan phỉnh-gạt các người hiền-hòa trong xứ.

21Chúng nó hả miệng hoác ra nghịch tôi,

Mà rằng: Ha, ha! mắt ta đã thấy điều đó rồi

22Đức Giê-hô-va ôi! Ngài đã thấy điều ấy, xin chớ làm thinh:

Chúa ôi! chớ dan xa tôi.

23Hỡi Đức Chúa Trời là Chúa tôi, hãy tỉnh-thức, hãy chỗi-dậy, để phán-xét tôi công-bình,

Và bênh-vực duyên-cớ tôi.

24Hỡi Giê-hô-va Đức Chúa Trời tôi, hãy đoán-xét tôi tùy sự công-bình của Chúa;

Chớ để chúng nó vui-mừng vì cớ tôi.

25Chớ để chúng nó nói trong lòng rằng: À! kìa, điều chúng ta ước-ao đó;

Hoặc nói rằng: Chúng ta đã nuốt trọn nó rồi.

26Phàm kẻ nào vui-mừng về sự tai-họa tôi,

Nguyện họ đều bị hổ-thẹn và mắc-cỡ;

Phàm người nào dấy lên cùng tôi cách kiêu-ngạo,

Nguyện họ đều bị bao-phủ xấu-hổ và sỉ-nhục.

27Còn ai binh duyên-cớ công-bình tôi,

Nguyện họ đều reo-mừng;

Nguyện họ thường nói không ngớt: Đáng tôn-trọng Đức Giê-hô-va thay!

Là Đấng vui cho tôi-tớ Ngài được may-mắn.

28Vậy, lưỡi tôi sẽ thuật công-bình Chúa,

Và trọn ngày ngợi-khen Chúa.

Blog
About Us
Message
Site Map

Who We AreWhat We EelieveWhat We Do

Terms of UsePrivacy Notice

2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.

Home
Gospel
Question
Blog
Help