Truyền-đạo 7 - Kinh Thánh Ti?ng Vi?t 1925(VIE1925)

Câu luận về đời khó-khăn, về sự khôn-ngoan và sự tiết-kiệm

1Danh-tiếng hơn dầu quí-giá; ngày chết hơn ngày sanh.

2Đi đến nhà tang-chế hơn là đến nhà yến-tiệc; vì tại đó thấy sự cuối-cùng của mọi người; và người sống để vào lòng.

3Buồn-rầu hơn vui-vẻ; vì nhờ mặt buồn, lòng được vui.

4Lòng người khôn-ngoan ở trong nhà tang-chế, còn lòng kẻ ngu-muội ở tại nhà vui-sướng.

5Thà nghe lời quở-trách của người khôn-ngoan, còn hơn là câu hát của kẻ ngu-muội.

6Vì tiếng cười của kẻ ngu-muội giống như tiếng gai nhọn nổ dưới nồi. Điều đó cũng là sự hư-không.

7Phải, sự sách-thủ tiền-tài làm cho kẻ khôn ra ngu, và của hối-lộ khiến cho hư-hại lòng.

8Cuối-cùng của một việc hơn sự khởi-đầu nó; lòng kiên-nhẫn hơn lòng kiêu-ngạo.

9Chớ vội giận; vì sự giận ở trong lòng kẻ ngu-muội.

10Chớ nói rằng: Nhân sao ngày trước tốt hơn ngày bây giờ? Vì hỏi vậy là chẳng khôn.

11Sự khôn-ngoan cũng tốt bằng cơ-nghiệp; nó có ích cho những người thấy mặt trời.

12Vì sự khôn-ngoan che thân cũng như tiền-bạc che thân vậy; nhưng sự khôn-ngoan thắng hơn, vì nó giữ mạng-sống cho người nào đã được nó.

13Hãy xem-xét công-việc của Đức Chúa Trời; vì vật gì Ngài đã đánh cong, ai có thể làm ngay lại được?

14Trong ngày thới-thạnh hãy vui-mừng, trong ngày tai-nạn hãy coi chừng; vì Đức Chúa Trời đặt ngày nầy đối với ngày kia, hầu cho người đời chẳng thấy trước đặng điều sẽ xảy ra sau mình.

15Trong những ngày hư-không của ta, ta đã thấy cả điều nầy: Người công-bình tuy công-bình cũng phải hư-mất; và kẻ hung-ác tuy hung-ác lại được trường-thọ.

16Chớ công-bình quá, cũng đừng làm ra mình khôn-ngoan quá, cớ sao làm thiệt-hại cho mình?

17Cũng chớ nên hung-hăng quá, và đừng ăn-ở như kẻ ngu-muội: Cớ sao ngươi chết trước kỳ định?

18Ngươi giữ được điều nầy, ấy là tốt; mà lại cũng đừng nới tay khỏi điều kia; vì ai kính-sợ Đức Chúa Trời ắt tránh khỏi mọi điều đó.

19Sự khôn-ngoan khiến cho người khôn có sức-mạnh hơn là mười kẻ cai-trị ở trong thành.

20Thật, chẳng có người công-bình ở trên đất làm điều thiện, mà không hề phạm tội.

21Chớ để lòng về mọi lời người ta nói, e ngươi nghe kẻ tôi-tớ mình chưởi-rủa mình chăng.

22Vì thường khi lòng ngươi cũng biết mình đã rủa kẻ khác.

23Ta đã lấy sự khôn-ngoan nghiệm-xét mọi sự ấy; ta nói rằng: Ta sẽ ở khôn-ngoan; nhưng sự khôn-ngoan cách xa ta.

24Vả, điều chi xa quá, điều chi sâu-thẳm lắm, ai có thế tìm được?

25Ta lại hết lòng chuyên lo cho hiểu-biết, xét-nét, kiếm-tìm sự khôn-ngoan và chánh-lý muôn vật, lại cho biết rằng gian-ác là dại-dột, và sự dại-dột là điên-cuồng.

26Ta tìm thấy một điều cay-đắng hơn sự chết, ấy là một người đàn-bà có lòng giống như lưới bẫy, tay tợ như dây tói: Ai ở đẹp lòng Đức Chúa Trời sẽ thoát khỏi nó; còn kẻ có tội sẽ bị nó vấn lấy.

27Kẻ truyền-đạo nói: Sau khi xem-xét muôn sự từng điều từng vật, đặng tìm chánh-lý, thì nầy là điều ta tìm được:

28Ấy là lòng ta hãy còn tìm mà chưa tìm ra: Trong một ngàn người đàn-ông ta đã tìm được một người; còn trong cả thảy người đàn-bà ta chẳng tìm được một ai hết.

29Nhưng nầy là điều ta tìm được: Đức Chúa Trời đã dựng nên người ngay-thẳng; song loài người có tìm-kiếm ra lắm mưu-kế.

Blog
About Us
Message
Site Map

Who We AreWhat We EelieveWhat We Do

Terms of UsePrivacy Notice

2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.

Home
Gospel
Question
Blog
Help