1Các ngươi chớ làm những hình-tượng; hoặc hình chạm, hoặc hình đúc; chớ dựng trong xứ mình một hòn đá nào có dạng-hình, đặng sấp mình trước mặt hình đó, vì ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi. , mười người nữ sẽ nướng bánh của các ngươi trong một lò, cân bánh trao lại cho các ngươi; các ngươi sẽ ăn mà không no.
27Dẫu đến đỗi vậy, mà các ngươi cứ không khứng nghe ta, còn phản-đối cùng ta,
28thì ta cũng sẽ nghịch lại cùng các ngươi cách giận-dữ, và vì cớ tội-lỗi các ngươi, sẽ sửa-phạt gấp bảy lần nữa.
29Các ngươi sẽ ăn thịt con trai con gái mình;
30ta sẽ hủy-diệt những nơi cao các ngươi, phá-đổ những hình mặt trời, và để thây các ngươi chồng trên thây của hình-tượng mình, tâm-hồn ta sẽ ghê-gớm các ngươi.
31Ta sẽ làm cho thành các ngươi ra vắng vẻ; các nơi thánh quạnh-hiu, và ta chẳng còn hưởng mùi thơm về của-lễ các ngươi nữa.
32Ta sẽ làm xứ ra đồi-bại, đến đỗi kẻ thù-nghịch ở tại đó cũng lấy làm lạ.
33Ta sẽ tản-lạc các ngươi trong các dân và rút gươm ra đuổi theo sau các ngươi: xứ các ngươi sẽ hoang-vu, thành sẽ vắng-vẻ.
34Trọn trong lúc đất bỏ hoang-vu, và các ngươi ở trong đất của kẻ thù-nghịch, khi đó đất sẽ được an-nghỉ hưởng những năm sa-bát.
35Trọn lúc đất bỏ hoang-vu sẽ được an-nghỉ; vì lúc các ngươi còn ở đất đó, nó không được an-nghỉ trong những năm sa-bát của các ngươi.
36Còn ai trong các ngươi sống sót lại, ta sẽ làm cho họ nhát-gan trong xứ của thù-nghịch mình; tiếng lá khua sẽ làm cho họ chạy trốn, khác nào chạy trốn trước lưỡi gươm, té ngã mà không ai đuổi theo.
37Người nầy vấp ngã trên người kia như trước ngọn gươm, vốn chẳng ai rượt đuổi theo họ; các ngươi không thể chịu nổi trước mặt quân thù-nghịch mình.
38Các ngươi sẽ bị chết mất giữa các dân, đất kẻ thù-nghịch sẽ nuốt các ngươi.
39Ai trong các ngươi còn sống, sẽ vì cớ gian-ác mình và gian-ác của tổ-phụ mà hao-mòn trong xứ kẻ thù-nghịch mình.
40Khi ấy, họ sẽ nhận gian-ác mình, và gian-ác của tổ-phụ mình, những tội-lỗi họ đã phạm, và sự chống-trả họ đã cự cùng ta,
41đến đỗi ta cũng chống trả lại, dẫn họ vào xứ kẻ thù-nghịch. Bấy giờ nếu lòng không chịu cắt-bì của họ sẽ tự hạ mình xuống, và sẽ phục điều sửa-phạt về gian-ác mình,
42thì ta sẽ nhớ lại sự giao-ước ta đã lập cùng Gia-cốp, cùng Y-sác, cùng Áp-ra-ham, và ta sẽ nhớ lại xứ nầy. Sáng 17:7-8; 26:3-4; 28:13-14.
43Vì xứ bị họ bỏ hoang, sẽ được nghỉ bấy nhiêu năm sa-bát tùy theo họ bỏ hoang-vu bao nhiêu; họ sẽ chịu hình-phạt của gian-ác mình, bởi vì đã khinh-bỉ mạng-lịnh ta, và tâm-hồn họ đã lấy làm ghê-gớm các luật-pháp ta.
44Dẫu vậy, đương khi họ bị ở trong xứ kẻ thù-nghịch mình, ta cũng chẳng bỏ họ đâu, chẳng ghê-gớm họ đến phải hao-mòn hết, và chẳng bội sự giao-ước ta lập cùng họ đâu, vì ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của họ.
45Ta vì họ sẽ nhớ lại sự giao-ước đã lập cùng tổ-phụ họ mà ta đã đem ra khỏi xứ Ê-díp-tô trước mặt các dân, đặng làm Đức Chúa Trời của họ. Ta là Đức Giê-hô-va.
46Đó là các điều-lệ, mạng-lịnh, và luật-pháp mà Đức Giê-hô-va nhờ Môi-se, lập ra giữa Ngài cùng dân Y-sơ-ra-ên, tại trên núi Si-na-i.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.