1Nầy là lời phán cùng Giê-rê-mi về cả dân Giu-đa, trong năm thứ tư đời Giê-hô-gia-kim, con trai Giô-si-a, vua của Giu-đa; ấy là năm thứ nhứt đời Nê-bu-cát-nết-sa, vua nước Ba-by-lôn.
12Đức Giê-hô-va phán: Khi bảy mươi năm ấy sẽ mãn, ta sẽ phạt vua Ba-by-lôn và dân người, vì cớ tội-ác chúng nó. Ta sẽ phạt xứ người Canh-đê và biến thành một nơi hoang-vu đời đời.
13Phàm lời ta đã phán nghịch cùng đất ấy, tức lời chép trong sách nầy, là lời Giê-rê-mi đã nói tiên-tri nghịch cùng muôn nước, thì sẽ xảy đến cho đất ấy.
14Vả, sẽ có nhiều nước và vua lớn bắt chính người Canh-đê làm tôi-mọi, và ta sẽ báo chúng nó theo việc làm của chúng, và theo việc bởi tay chúng làm ra.
15Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên có phán cùng tôi như vầy: Hãy lấy chén rượu của sự giận khỏi tay ta, khá cho các dân mà ta sai ngươi đến đều uống lấy.
16Chúng nó sẽ uống, sẽ đi xiêu-tó, và điên-cuồng, vì cớ gươm-dao mà ta sẽ sai đến giữa chúng nó.
17Vậy tôi lấy chén khỏi tay Đức Giê-hô-va, và khiến cho mọi nước mà Đức Giê-hô-va sai tôi đến đều uống lấy:
18Cho Giê-ru-sa-lem và cho các thành của Giu-đa, cho các vua các quan-trưởng nó, làm cho chúng nó hoang-vu, gở-lạ, bị chê-cười, chịu rủa-sả như ngày nay;
19cho Pha-ra-ôn, vua nước Ê-díp-tô, cho những đầy-tớ người, cho các quan-trưởng và dân-sự người;
20cho mọi dân lộn, cho mọi vua xứ Út-xơ, cho mọi vua xứ Phi-li-tin: tức vua của Ách-ca-lôn, của Ga-xa, của Éc-rôn, và những kẻ còn sống sót ở Ách-đốt;
21cho Ê-đôm, cho Mô-áp, cho con-cái Am-môn;
22cho các vua Ty-rơ, cho mọi vua ở Si-đôn, và cho mọi vua ở cù-lao ngoài biển;
23cho Đê-đan, cho Thê-ma, cho Bu-xơ, cho những kẻ cạo tóc chung-quanh đầu;
24cho mọi vua A-ra-bi, cho các vua của các nước thuộc về các giống lộn ở đồng vắng;
25cho mọi vua của Xim-ri, cho mọi vua của Ê-lam, cho mọi vua của Mê-đi;
26cho mọi vua phương bắc, ở gần hoặc ở xa, cho vua nầy cùng với vua kia; sau lại, cho mọi nước thế-gian ở trên mặt đất. Vua của Sê-sác cũng sẽ uống chén sau các vua kia.
27Ngươi khá bảo họ rằng: Đức Giê-hô-va vạn-quân, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, phán như vầy: Hãy uống đi, hãy say, mửa, ngã-xuống, đừng dậy nữa, vì cớ gươm-dao mà ta sẽ sai đến giữa các ngươi!
28Nếu họ không khứng lấy chén ở tay ngươi đặng uống, thì ngươi khá bảo rằng: Đức Giê-hô-va vạn-quân phán như vầy: Chắc các ngươi phải uống!
29Vả, nầy, ấy là thành kia là thành được xưng bằng danh ta, mà ta bắt đầu xuống tai-vạ; còn các ngươi, há khỏi hình-phạt được cả sao? Không! Các ngươi sẽ không khỏi hình-phạt đâu; vì ta sẽ sai gươm-dao đến trên mọi dân-cư trên đất, Đức Giê-hô-va vạn-quân phán vậy.
30Cho nên ngươi khá lấy mọi lời nầy nói tiên-tri nghịch cùng họ, và bảo rằng: Đức Giê-hô-va quát-tháo từ nơi cao; phát tiếng từ chỗ-ở thánh Ngài; quát-tháo to nghịch cùng chuồng chiên; trổi tiếng kêu như những kẻ đạp trái nho, nghịch cùng hết thảy dân-cư trên đất.
31Tiếng om-sòm sẽ vang ra đến cùng đất; vì Đức Giê-hô-va tranh-cạnh cùng các nước, phán-xét mọi xác-thịt, phó những kẻ dữ cho gươm-dao, Đức Giê-hô-va phán vậy.
32Đức Giê-hô-va vạn-quân phán như vầy: Nầy, tai-vạ sẽ từ một dân nầy qua một dân khác; một trận bão lớn dấy lên từ các nơi đầu-cùng đất.
33Thây của những kẻ mà Đức Giê-hô-va đã giết trong ngày đó, sẽ đầy trên đất từ đầu nầy đến đầu kia; chẳng ai khóc, chẳng thâu liệm, chẳng chôn, sẽ làm phân trên mặt đất!
34Hỡi những kẻ chăn, hãy than-khóc, cất tiếng than-van! Hỡi những kẻ dẫn bầy chiên, hãy lăn trong tro-bụi! Vì ngày các ngươi bị giết, kỳ các ngươi bị tan-lạc đã đến hạn; các ngươi sẽ ngã-xuống như bình quí-giá.
35Kẻ chăn không bởi đâu trốn-tránh, kẻ dẫn bầy chiên không bởi đâu thoát ra.
36Kẻ chăn phát tiếng kêu, kẻ dẫn bầy chiên than-khóc; vì Đức Giê-hô-va phá hoang đồng cỏ họ,
37và những chuồng chiên yên-ổn đã bị bắt phải nín-lặng bởi sự nóng-giận của Đức Giê-hô-va.
38Ngài như sư-tử đã ra khỏi chỗ kín mình. Đất chúng nó đã trở nên gở-lạ bởi sức-mạnh rất hung đè-nén, và cơn giận rất mãnh-liệt.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.