1Đến ngày lễ Ngũ-tuần, môn-đồ nhóm-họp tại một chỗ.
16Nhưng ấy là điều đấng tiên-tri Giô-ên đã nói tiên-tri rằng:
17Đức Chúa Trời phán: Trong những ngày sau-rốt,
ta sẽ đổ Thần ta khắp trên mọi xác-thịt;
Con trai và con gái các ngươi đều sẽ nói lời tiên-tri,
Bọn trai-trẻ sẽ thấy điềm-lạ,
Và các người già-cả sẽ có chiêm-bao.
18Phải, trong những ngày đó, ta sẽ đổ Thần ta khắp trên các đầy-tớ trai và gái ta,
Chúng nó đều nói lời tiên-tri;
19Ta lại sẽ tỏ ra sự lạ-lùng ở trên trời,
Và dấu lạ ở dưới đất;
Tức là máu, lửa, và luồng khói;
20Mặt trời sẽ biến nên tối-tăm,
Mặt trăng hóa ra máu,
Trước ngày lớn và vinh-hiển của Chúa chưa đến;
21Vả lại ai cầu-khẩn danh Chúa thì sẽ được cứu.
22Hỡi người Y-sơ-ra-ên, hãy nghe lời nầy: Đức Chúa Jêsus ở Na-xa-rét, tức là Người mà Đức Chúa Trời đã dùng làm việc quyền-phép, sự lạ và dấu lạ ở giữa các ngươi, để làm chứng cho Người trong vòng các ngươi, như chính các ngươi đều biết.
23Người đó bị nộp theo ý định trước và sự biết trước của Đức Chúa Trời, các ngươi đã mượn tay độc-ác mà đóng đinh Người trên thập-tự-giá và giết đi.
Và chẳng cho Đấng Thánh của Ngài hư-nát đâu.
28Chúa đã cho tôi biết đường sự sống;
Cũng sẽ cho tôi đầy lòng vui-mừng trước mặt Ngài.
29Hỡi anh em, ta thật có thể nói cách vững-vàng với anh em về tổ Đa-vít rằng người đã chết và chôn rồi, ngày nay mồ-mả người còn ở giữa chúng ta.
30Nhưng, vì người là đấng tiên-tri, và biết Đức Chúa Trời đã thề hứa với người sẽ cho một hậu-tự người ngồi trên ngai mình,
36Vậy, cả nhà Y-sơ-ra-ên khá biết chắc rằng Đức Chúa Trời đã tôn Jêsus nầy, mà các ngươi đã đóng đinh trên thập-tự-giá, làm Chúa và Đấng Christ.
37Chúng nghe bấy nhiêu lời, trong lòng cảm-động, bèn hỏi Phi-e-rơ và các sứ-đồ khác rằng: Hỡi anh em, chúng ta phải làm chi?
38Phi-e-rơ trả lời rằng: Hãy hối-cải, ai nấy phải nhân danh Đức Chúa Jêsus chịu phép báp-têm, để được tha tội mình, rồi sẽ được lãnh sự ban-cho Đức Thánh-Linh.
39Vì lời hứa thuộc về các ngươi, con-cái các ngươi, và thuộc về hết thảy mọi người ở xa, tức là bao nhiêu người mà Chúa là Đức Chúa Trời chúng ta sẽ gọi.
40Phi-e-rơ lại lấy nhiều lời giảng nữa mà giục lòng và khuyên-lơn chúng rằng: Các ngươi khá cứu mình thoát khỏi giữa dòng-dõi gian-tà nầy!
41Vậy, những kẻ nhận lời đó đều chịu phép báp-têm; và trong ngày ấy, có độ ba ngàn người thêm vào Hội-thánh.
Sự hiệp-một và lòng nhân-đức của các tín-đồ ban đầu42Vả, những người ấy bền lòng giữ lời dạy của các sứ-đồ, sự thông-công của anh em, lễ bẻ-bánh, và sự cầu-nguyện.
43Mọi người đều kính-sợ, vì có nhiều sự kỳ phép lạ làm ra bởi các sứ-đồ.
44Phàm những người tin Chúa đều hiệp lại với nhau, lấy mọi vật làm của chung. Công 4:32-35.
45Bán hết gia-tài điền-sản mình mà phân-phát cho nhau, tùy sự cần-dùng của từng người.
46Ngày nào cũng vậy, cứ chăm-chỉ đến đền-thờ; còn ở nhà, thì bẻ bánh và dùng bữa chung với nhau cách vui-vẻ thật-thà,
47ngợi-khen Đức Chúa Trời và được đẹp lòng cả dân-chúng. Mỗi ngày Chúa lấy những kẻ được cứu thêm vào Hội-thánh.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.