1Ngày hai mươi bốn tháng ấy, dân Y-sơ-ra-ên nhóm lại, cữ ăn, mặc bao và phủ bụi-đất.
2Dòng Y-sơ-ra-ên chia-rẽ các người ngoại, đứng dậy xưng tội-lỗi mình và sự gian-ác của tổ-phụ mình.
3Chúng đứng dậy tại chỗ mình, đọc trong sách luật-pháp của Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, lâu đến phần tư ngày; trong một phần tư khác, chúng xưng tội và thờ-lạy Giê-hô-va Đức Chúa Trời của họ.
4Bấy giờ, Giê-sua, Ba-ni, Cát-mi-ên, Sê-ba-nia, Bun-ni, Sê-rê-bia, Ba-ni, và Kê-na-ni, đứng dậy tại trên sạp người Lê-vi, và kêu-cầu lớn tiếng cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình.
5Khi ấy những người Lê-vi, là Giê-sua, Cát-mi-ên, Ba-ni, Ha-sáp-nia, Sê-rê-bia, Hô-đia, Sê-ba-nia, và Phê-ta-hia nói rằng: Hãy đứng dậy, ngợi-khen Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các ngươi, là Đấng hằng có đời đời kiếp kiếp! Đáng khen-ngợi danh vinh-hiển của Ngài, vẫn trổi cao hơn các sự chúc tụng và các lời khen-ngợi.
6Ôi! chỉ một mình Chúa là Đức Giê-hô-va có một không hai; Chúa đã dựng-nên các từng trời, và trời của các từng trời, cùng toàn cơ-binh của nó, trái đất và các vật ở trên nó, biển và muôn vật ở dưới nó; Chúa bảo-tồn những vật ấy, và cơ-binh của các từng trời đều thờ-lạy Chúa.
7Chúa ôi! Chúa là Giê-hô-va Đức Chúa Trời mà đã chọn Áp-ram, đem người khỏi U-rơ của dân Canh-đê, và ban cho người tên Áp-ra-ham.
9Chúa có thấy sự khốn-khổ của tổ-phụ chúng tôi tại Ê-díp-tô, có nghe tiếng kêu-la của chúng tại bên Biển-đỏ,
16Nhưng tổ-phụ chúng tôi cư-xử cách kiêu-hãnh, cứng cổ mình, không nghe các điều-răn của Chúa,
26Dầu vậy, chúng chẳng vâng theo, bèn phản-nghịch với Chúa, ném bỏ luật-pháp Chúa sau lưng, giết các đấng tiên-tri của Chúa, là người làm chứng nghịch cùng họ đặng đem họ trở lại cùng Chúa; song chúng lại chọc giận Chúa nhiều thay. cứng cổ mình, và không khứng nghe theo. Lê 18:5.
30Chúa dung-thứ chúng nhiều năm, và cậy Thần-linh và các tiên-tri của Chúa mà làm chứng nghịch cùng chúng; nhưng chúng không lắng tai nghe, nên Chúa phó chúng vào tay dân-tộc của các xứ. II Vua 17:13-18; II Sử 36:15-16.
31Song, vì lòng thương-xót lớn-lao của Chúa, Chúa không có tận diệt chúng, cũng không lìa-bỏ chúng; vì Chúa vốn là Đức Chúa Trời hay thương-xót và nhân-từ.
32Vậy bây giờ, hỡi Đức Chúa Trời của chúng tôi ơi! là Đức Chúa Trời rất lớn rất quyền-năng và đáng sợ, hằng giữ giao-ước và sự nhân-từ, xin chớ coi nhỏ-mọn trước mặt Chúa các việc đau-đớn cực-nhọc đã giáng trên chúng tôi, trên các vua và các quan-trưởng, trên những thầy tế-lễ và các tiên-tri, trên tổ-phụ chúng tôi, và trên hết thảy dân-sự của Chúa, từ đời các vua A-si-ri cho đến ngày nay. II Vua 15:19,29; 17:3-6; Era 4:2,10.
33Trong mọi việc đã xảy đến cho chúng tôi, Chúa vẫn là công-bình; vì Chúa thi-hành cách chân-thật, còn chúng tôi lại làm cách hung-ác.
34Các vua chúng tôi, các quan-trưởng, những thầy tế-lễ, và tổ-phụ chúng tôi, không có gìn-giữ luật-pháp của Chúa, cũng chẳng nghe theo các điều-răn và chứng-cớ mà Chúa phán dạy nghịch cùng chúng.
35Tại trong xứ của chúng, giữa điều ơn-lành dư-dật mà Chúa đã ban cho chúng, tại trong đất rộng-rãi và màu-mỡ mà Chúa đã đặt trước mặt chúng, chúng không phục-sự Chúa, chẳng trở bỏ các công-việc ác của họ.
36Kìa, ngày nay chúng tôi làm tôi-mọi; nầy chúng tôi làm tôi trong xứ mà Chúa đã ban cho tổ-phụ chúng tôi để ăn bông-trái và thổ-sản tốt tươi của nó.
37Xứ sanh ra nhiều thổ-sản cho các vua mà Chúa đã lập trên chúng tôi tại cớ tội-lỗi của chúng tôi: các vua ấy cũng tự ý mình lấn-lướt trên thân-thể chúng tôi và các súc-vật của chúng tôi, và chúng tôi đương bị hoạn-nạn lớn.
38Dầu các sự nầy, chúng tôi lập giao-ước chắc-chắn, và chúng tôi ghi-chép nó; các quan-trưởng, người Lê-vi, và những thầy tế-lễ của chúng tôi đóng ấn cho.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.