Nê-hê-mi 9 - Kinh Thánh Ti?ng Vi?t 1925(VIE1925)

Dân-sự ăn chay và xưng tội. – Người Lê-vi cầu-nguyện

1Ngày hai mươi bốn tháng ấy, dân Y-sơ-ra-ên nhóm lại, cữ ăn, mặc bao và phủ bụi-đất.

2Dòng Y-sơ-ra-ên chia-rẽ các người ngoại, đứng dậy xưng tội-lỗi mình và sự gian-ác của tổ-phụ mình.

3Chúng đứng dậy tại chỗ mình, đọc trong sách luật-pháp của Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, lâu đến phần tư ngày; trong một phần tư khác, chúng xưng tội và thờ-lạy Giê-hô-va Đức Chúa Trời của họ.

4Bấy giờ, Giê-sua, Ba-ni, Cát-mi-ên, Sê-ba-nia, Bun-ni, Sê-rê-bia, Ba-ni, và Kê-na-ni, đứng dậy tại trên sạp người Lê-vi, và kêu-cầu lớn tiếng cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình.

5Khi ấy những người Lê-vi, là Giê-sua, Cát-mi-ên, Ba-ni, Ha-sáp-nia, Sê-rê-bia, Hô-đia, Sê-ba-nia, và Phê-ta-hia nói rằng: Hãy đứng dậy, ngợi-khen Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các ngươi, là Đấng hằng có đời đời kiếp kiếp! Đáng khen-ngợi danh vinh-hiển của Ngài, vẫn trổi cao hơn các sự chúc tụng và các lời khen-ngợi.

6Ôi! chỉ một mình Chúa là Đức Giê-hô-va có một không hai; Chúa đã dựng-nên các từng trời, và trời của các từng trời, cùng toàn cơ-binh của nó, trái đất và các vật ở trên nó, biển và muôn vật ở dưới nó; Chúa bảo-tồn những vật ấy, và cơ-binh của các từng trời đều thờ-lạy Chúa.

7Chúa ôi! Chúa là Giê-hô-va Đức Chúa Trời mà đã chọn Áp-ram, đem người khỏi U-rơ của dân Canh-đê, và ban cho người tên Áp-ra-ham.

9Chúa có thấy sự khốn-khổ của tổ-phụ chúng tôi tại Ê-díp-tô, có nghe tiếng kêu-la của chúng tại bên Biển-đỏ,

16Nhưng tổ-phụ chúng tôi cư-xử cách kiêu-hãnh, cứng cổ mình, không nghe các điều-răn của Chúa,

26Dầu vậy, chúng chẳng vâng theo, bèn phản-nghịch với Chúa, ném bỏ luật-pháp Chúa sau lưng, giết các đấng tiên-tri của Chúa, là người làm chứng nghịch cùng họ đặng đem họ trở lại cùng Chúa; song chúng lại chọc giận Chúa nhiều thay. cứng cổ mình, và không khứng nghe theo. Lê 18:5.

30Chúa dung-thứ chúng nhiều năm, và cậy Thần-linh và các tiên-tri của Chúa mà làm chứng nghịch cùng chúng; nhưng chúng không lắng tai nghe, nên Chúa phó chúng vào tay dân-tộc của các xứ. II Vua 17:13-18; II Sử 36:15-16.

31Song, vì lòng thương-xót lớn-lao của Chúa, Chúa không có tận diệt chúng, cũng không lìa-bỏ chúng; vì Chúa vốn là Đức Chúa Trời hay thương-xót và nhân-từ.

32Vậy bây giờ, hỡi Đức Chúa Trời của chúng tôi ơi! là Đức Chúa Trời rất lớn rất quyền-năng và đáng sợ, hằng giữ giao-ước và sự nhân-từ, xin chớ coi nhỏ-mọn trước mặt Chúa các việc đau-đớn cực-nhọc đã giáng trên chúng tôi, trên các vua và các quan-trưởng, trên những thầy tế-lễ và các tiên-tri, trên tổ-phụ chúng tôi, và trên hết thảy dân-sự của Chúa, từ đời các vua A-si-ri cho đến ngày nay. II Vua 15:19,29; 17:3-6; Era 4:2,10.

33Trong mọi việc đã xảy đến cho chúng tôi, Chúa vẫn là công-bình; vì Chúa thi-hành cách chân-thật, còn chúng tôi lại làm cách hung-ác.

34Các vua chúng tôi, các quan-trưởng, những thầy tế-lễ, và tổ-phụ chúng tôi, không có gìn-giữ luật-pháp của Chúa, cũng chẳng nghe theo các điều-răn và chứng-cớ mà Chúa phán dạy nghịch cùng chúng.

35Tại trong xứ của chúng, giữa điều ơn-lành dư-dật mà Chúa đã ban cho chúng, tại trong đất rộng-rãi và màu-mỡ mà Chúa đã đặt trước mặt chúng, chúng không phục-sự Chúa, chẳng trở bỏ các công-việc ác của họ.

36Kìa, ngày nay chúng tôi làm tôi-mọi; nầy chúng tôi làm tôi trong xứ mà Chúa đã ban cho tổ-phụ chúng tôi để ăn bông-trái và thổ-sản tốt tươi của nó.

37Xứ sanh ra nhiều thổ-sản cho các vua mà Chúa đã lập trên chúng tôi tại cớ tội-lỗi của chúng tôi: các vua ấy cũng tự ý mình lấn-lướt trên thân-thể chúng tôi và các súc-vật của chúng tôi, và chúng tôi đương bị hoạn-nạn lớn.

38Dầu các sự nầy, chúng tôi lập giao-ước chắc-chắn, và chúng tôi ghi-chép nó; các quan-trưởng, người Lê-vi, và những thầy tế-lễ của chúng tôi đóng ấn cho.

Blog
About Us
Message
Site Map

Who We AreWhat We EelieveWhat We Do

Terms of UsePrivacy Notice

2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.

Home
Gospel
Question
Blog
Help