Lu-ca 5 - Kinh Thánh Ti?ng Vi?t 1925(VIE1925)

Sự đánh cá lạ-lùng(Ma-thi-ơ 4:18-22; Mác 1:16-20)

1Khi Đức Chúa Jêsus ở trên bờ hồ Ghê-nê-xa-rết, đoàn dân đông chen-lấn nhau xung-quanh Ngài đặng nghe đạo Đức Chúa Trời.

15Danh-tiếng Ngài càng ngày càng vang ra, và một đoàn dân đông nhóm-họp để nghe Ngài và để được chữa lành bịnh.

16Song Ngài lánh đi nơi đồng vắng mà cầu-nguyện.

Sự chữa bịnh bại(Ma-thi-ơ 9:1-8; Mác 2:1-12)

17Một ngày kia, Đức Chúa Jêsus đang dạy-dỗ, có người Pha-ri-si và mấy thầy dạy luật từ các làng xứ Ga-li-lê, xứ Giu-đê, và thành Giê-ru-sa-lem đều đến, ngồi tại đó, quyền-phép Chúa ở trong Ngài để chữa lành các bịnh.

18Bấy giờ, có mấy người khiêng một kẻ đau bại trên giường, kiếm cách đem vào để trước mặt Đức Chúa Jêsus.

19Nhân vì người ta đông lắm, không biết bởi đâu mà qua, họ bèn trèo lên mái nhà, dỡ ngói ra, dòng người và giường nhỏ xuống trước mặt Ngài, giữa đám đô-hội.

20Đức Chúa Jêsus thấy đức-tin của họ, bèn phán rằng: Hỡi người, tội-lỗi ngươi đã được tha.

21Các thầy thông-giáo và người Pha-ri-si bèn nghị-luận rằng: Người nầy là ai mà nói phạm-thượng vậy? Ngoài Đức Chúa Trời, há có ai tha tội được sao?

22Nhưng Đức Chúa Jêsus biết ý-tưởng họ, cất tiếng phán rằng: Các ngươi nghị-luận gì trong lòng?

23Nay nói rằng: Tội ngươi đã được tha, hoặc rằng: Ngươi hãy đứng dậy mà đi, thì bên nào dễ hơn?

24Vả, hầu cho các ngươi biết Con người ở thế-gian có quyền tha tội: Ngài phán cùng kẻ bại rằng: Ta biểu ngươi đứng dậy, vác giường trở về nhà.

25Tức thì kẻ bại đứng dậy trước mặt chúng, vác giường mình đã nằm, và đi về nhà, ngợi-khen Đức Chúa Trời.

26Ai nấy đều sững-sờ, ngợi-khen Đức Chúa Trời; và sợ-sệt lắm mà nói rằng: Hôm nay chúng ta đã thấy những việc dị-thường.

Chúa gọi Lê-vi. – Sự kiêng ăn(Ma-thi-ơ 9:9-13; Mác 2:13-17)

27Kế đó, Đức Chúa Jêsus ra ngoài, thấy một người thâu thuế, tên là Lê-vi, đương ngồi tại sở thâu thuế. Ngài phán cùng người rằng: Hãy theo ta!

28Lê-vi bỏ hết mọi sự, đứng dậy đi theo Ngài.

29Lê-vi dọn tiệc trọng-thể đãi Ngài tại nhà mình, có nhiều người thâu thuế và kẻ khác cùng ngồi ăn đồng bàn.

30Các người Pha-ri-si và các thầy thông-giáo họ lằm-bằm, nói cùng môn-đồ Ngài rằng: Sao các ngươi ăn uống với người thâu thuế và kẻ phạm tội? các ngươi dễ bắt họ phải kiêng ăn được sao?

35Song đến ngày nào chàng rể phải đem đi khỏi họ, thì trong những ngày ấy họ mới kiêng ăn vậy.

36Ngài lại lấy thí-dụ mà phán cùng họ rằng: Không ai xé một miếng áo mới mà vá áo cũ. Nếu vậy, áo mới phải rách, và miếng giẻ mới cũng không xứng với áo cũ.

37Cũng không ai đổ rượu mới vào bầu da cũ, nếu vậy, rượu mới làm nứt bầu ra; rượu chảy mất và bầu cũng phải hư đi.

38Song rượu mới phải đổ vào bầu mới.

39Lại cũng không ai uống rượu cũ lại đòi rượu mới; vì người nói rằng: Rượu cũ ngon hơn.

Blog
About Us
Message
Site Map

Who We AreWhat We EelieveWhat We Do

Terms of UsePrivacy Notice

2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.

Home
Gospel
Question
Blog
Help