1Vả, Giê-ri-cô đã đóng cửa mình cách nghiêm-nhặt trước mặt dân Y-sơ-ra-ên, không người nào vào ra.
2Đức Giê-hô-va phán cùng Giô-suê rằng: Kìa, ta đã phó Giê-ri-cô, vua, và các chiến-sĩ mạnh-dạn của nó vào tay ngươi.
3Vậy, hết thảy các ngươi, là chiến-sĩ, hãy đi vòng chung-quanh thành một bận; phải làm như vậy trong sáu ngày.
4Bảy thầy tế-lễ sẽ đi trước hòm giao-ước cầm bảy cái kèn tiếng vang; nhưng qua ngày thứ bảy, các ngươi phải đi vòng chung-quanh thành bảy bận, và bảy thầy tế-lễ sẽ thổi kèn lên.
5Khi những thầy tế-lễ thổi kèn vang, các ngươi vừa nghe tiếng kèn, hết thảy dân-sự phải la tiếng lớn lên, thì vách thành sẽ sập xuống, rồi dân-sự sẽ leo lên, mỗi người ngay trước mặt mình.
6Vậy, Giô-suê, con trai của Nun, gọi những thầy tế-lễ mà nói rằng: Hãy khiêng hòm giao-ước, và bảy thầy tế-lễ phải đi trước hòm của Đức Giê-hô-va, cầm bảy cái kèn tiếng vang.
7Người lại nói cùng dân-sự rằng: Hãy đi vòng xung-quanh thành, và những người cầm binh-khí phải đi trước hòm của Đức Giê-hô-va.
8Khi Giô-suê đã nói cùng dân-sự xong rồi, bảy thầy tế-lễ cầm bảy cây kèn tiếng vang ở trước mặt Đức Giê-hô-va, vừa đi tới vừa thổi kèn, còn hòm của Đức Giê-hô-va theo sau.
9Các người cầm binh-khí đi trước những thầy tế-lễ thổi kèn, còn đạo hậu đi theo sau hòm; người ta vừa đi vừa thổi kèn.
10Vả, Giô-suê có truyền lịnh cho dân-sự rằng: Các ngươi chớ la, chớ có nghe tiếng nói mình; chớ có một lời chi ra khỏi miệng các ngươi cho đến ngày nào ta biểu rằng: Hãy la lên! bấy giờ các ngươi sẽ la.
11Hòm của Đức Giê-hô-va đi vòng chung-quanh thành một bận, rồi chúng vào trại-quân, và ngủ đêm tại đó.
12Giô-suê dậy sớm và những thầy tế-lễ khiêng hòm của Đức Giê-hô-va.
13Bảy thầy tế-lễ cứ đi trước hòm của Đức Giê-hô-va, cầm bảy cây kèn tiếng vang, vừa đi vừa thổi; những người cầm binh-khí đi trước họ, còn đạo hậu đi theo sau hòm của Đức Giê-hô-va; những thầy tế-lễ vừa đi vừa thổi kèn.
14Ngày thứ nhì chúng đi một vòng chung-quanh thành, rồi trở về trại-quân. Chúng làm như vậy trong sáu ngày.
15Nhưng ngày thứ bảy các người đó dậy sớm, vừa tưng sáng, và y như cách trước, đi chung-quanh thành bảy lần; chỉ nội ngày đó họ đi chung-quanh thành bảy lần.
16Lần thứ bảy, những thầy tế-lễ thổi kèn, thì Giô-suê nói cùng dân-sự rằng: Hãy la lên; vì Đức Giê-hô-va đã phó thành cho các ngươi.
17Cái thành và mọi vật ở trong sẽ bị phú dâng cho Đức Giê-hô-va như vật đáng diệt; chỉ một mình Ra-háp là kỵ-nữ, với hết thảy người ở cùng nàng trong nhà sẽ được sống, vì nàng đã giấu sứ-giả của chúng ta sai đến.
18Nhưng hãy cẩn-thận về vật các ngươi phú dâng diệt đi; vì nếu khi đã phú diệt rồi, các ngươi đoạt lấy của đáng diệt đó, thì các ngươi sẽ gây cho trại-quân Y-sơ-ra-ên đáng bị diệt, và gieo sự loạn-lạc vào trong đó.
19Phàm bạc, vàng, và hết thảy vật bằng đồng cùng bằng sắt đều sẽ biệt riêng ra thánh cho Đức Giê-hô-va; các vật đó sẽ nhập kho của Đức Giê-hô-va.
20Vậy, dân-sự la lên, và những thầy tế-lễ thổi kèn. Vừa khi dân-sự nghe tiếng kèn, bèn la lớn lên, và vách thành liền ngã sập, dân-sự leo lên thành, mỗi người ngay trước mặt mình. Chúng lấy thành,
26Bấy giờ, Giô-suê phát thề rằng: Phàm ai chỗi lên xây lại thành Giê-ri-cô nầy sẽ bị rủa-sả trước mặt Đức Giê-hô-va! Đặt nền nó lại, tất con trưởng-nam mình phải chết; dựng cửa nó lại tất con út mình phải chết.
27Vậy, Đức Giê-hô-va ở cùng Giô-suê, và danh-tiếng người đồn khắp trong xứ.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.