1Bấy giờ, Giô-suê gọi người Ru-bên, người Gát, và phân nửa chi-phái Ma-na-se,
2mà nói rằng: Các ngươi đã giữ theo mọi điều Môi-se, tôi-tớ của Đức Giê-hô-va, truyền cho các ngươi, và có vâng theo tiếng ta trong mọi điều ta dặn-biểu.
21Bấy giờ, người Ru-bên, người Gát, và phân nửa chi-phái Ma-na-se đáp cùng trưởng-tộc hàng ngàn người Y-sơ-ra-ên, mà rằng:
22Giê-hô-va, Đức Chúa Trời toàn-năng, Giê-hô-va, Đức Chúa Trời toàn-năng biết điều đó, và Y-sơ-ra-ên sẽ rõ! Nếu ấy là phản-nghịch, nếu là bất-trung cùng Đức Giê-hô-va, thì ngày nay chớ cứu chúng tôi!
23Nếu chúng tôi có lập một bàn-thờ đặng lìa-bỏ Đức Giê-hô-va, nếu để dâng của-lễ thiêu, của-lễ chay, và của-lễ thù-ân tại đó, nguyện chánh Đức Giê-hô-va đòi lại chúng tôi!
24Chúng tôi có ý lập bàn-thờ, vì chúng tôi sợ con-cháu của anh em một mai nói cùng con-cháu chúng tôi rằng: Các ngươi có chi chung cùng Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên?
25Hỡi con-cháu Ru-bên, con-cháu Gát, Đức Giê-hô-va đã đặt sông Giô-đanh làm giới-hạn giữa chúng ta và các ngươi; các ngươi chẳng có phần chi nơi Đức Giê-hô-va! Như vậy con-cháu của anh em sẽ làm cho con-cháu chúng tôi thôi kính-sợ Đức Giê-hô-va.
26Bởi cớ đó, chúng tôi có nói rằng: Chúng ta hãy lập một bàn-thờ, chẳng phải để dâng của-lễ thiêu hay là dâng hi-sinh;
27nhưng để làm chứng giữa chúng tôi và anh em cùng con-cháu sau chúng ta rằng chúng tôi dùng của-lễ thiêu, của-lễ chuộc tội và của-lễ thù-ân mà giữ cuộc thờ-phượng của Đức Giê-hô-va trước mặt Ngài; hầu cho về sau con-cháu anh em không nói cùng con-cháu chúng tôi rằng: Các ngươi không có phần nơi Đức Giê-hô-va!
28Lại chúng tôi có nói: Khi nào họ sẽ nói điều đó cùng chúng tôi, hay là nói cùng con-cháu sau chúng tôi, thì chúng tôi sẽ nói: Hãy xem hình-dạng bàn-thờ Đức Giê-hô-va, mà tổ-phụ chúng ta đã lập, nào phải dùng cho của-lễ thiêu hay là dâng hi-sinh, nhưng để làm chứng giữa chúng tôi và các ngươi!
29Chúng tôi ngày nay quyết không có ý phản-nghịch cùng Đức Giê-hô-va và lìa-bỏ Ngài, mà lập một bàn-thờ khác hơn bàn-thờ trước mặt đền-tạm của Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta, đặng dùng nó dâng của-lễ thiêu, của-lễ chay, và những hi-sinh.
30Khi thầy tế-lễ Phi-nê-a, các mục-bá của hội-chúng, các quan-trưởng của hàng ngàn người Y-sơ-ra-ên đi theo người, đã nghe những lời của người Ru-bên, người Gát, và phân nửa chi-phái Ma-na-se nói, thì đều lấy làm bằng lòng.
31Phi-nê-a, con trai thầy tế-lễ Ê-lê-a-sa, nói cùng người Ru-bên, người Gát, và người Ma-na-se, mà rằng: Ngày nay chúng tôi biết rằng Đức Giê-hô-va ngự giữa chúng ta, vì các ngươi không có phạm tội bất-trung nầy cùng Đức Giê-hô-va; như vậy các ngươi đã giải-cứu dân Y-sơ-ra-ên khỏi tay Đức Giê-hô-va.
32Phi-nê-a, con trai thầy tế-lễ Ê-lê-a-sa, cùng các quan-trưởng từ-giã người Ru-bên, người Gát ở xứ Ga-la-át, trở về xứ Ca-na-an cùng dân Y-sơ-ra-ên, thuật lại điều đã xảy qua.
33Việc nầy dân Y-sơ-ra-ên lấy làm đẹp lòng; chúng bèn ngợi-khen Đức Chúa Trời, và chẳng còn toan kéo lên đánh người Ru-bên và người Gát, đặng tàn-hại xứ họ ở,
34Vì vậy, người Ru-bên và người Gát đặt tên bàn-thờ là Ết, vì nói rằng nó làm chứng giữa chúng ta rằng Giê-hô-va là Đức Chúa Trời.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.