Giô-suê 22 - Kinh Thánh Ti?ng Vi?t 1925(VIE1925)

Hai chi-phái và phân nửa chi-phái trở về

1Bấy giờ, Giô-suê gọi người Ru-bên, người Gát, và phân nửa chi-phái Ma-na-se,

2mà nói rằng: Các ngươi đã giữ theo mọi điều Môi-se, tôi-tớ của Đức Giê-hô-va, truyền cho các ngươi, và có vâng theo tiếng ta trong mọi điều ta dặn-biểu.

21Bấy giờ, người Ru-bên, người Gát, và phân nửa chi-phái Ma-na-se đáp cùng trưởng-tộc hàng ngàn người Y-sơ-ra-ên, mà rằng:

22Giê-hô-va, Đức Chúa Trời toàn-năng, Giê-hô-va, Đức Chúa Trời toàn-năng biết điều đó, và Y-sơ-ra-ên sẽ rõ! Nếu ấy là phản-nghịch, nếu là bất-trung cùng Đức Giê-hô-va, thì ngày nay chớ cứu chúng tôi!

23Nếu chúng tôi có lập một bàn-thờ đặng lìa-bỏ Đức Giê-hô-va, nếu để dâng của-lễ thiêu, của-lễ chay, và của-lễ thù-ân tại đó, nguyện chánh Đức Giê-hô-va đòi lại chúng tôi!

24Chúng tôi có ý lập bàn-thờ, vì chúng tôi sợ con-cháu của anh em một mai nói cùng con-cháu chúng tôi rằng: Các ngươi có chi chung cùng Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên?

25Hỡi con-cháu Ru-bên, con-cháu Gát, Đức Giê-hô-va đã đặt sông Giô-đanh làm giới-hạn giữa chúng ta và các ngươi; các ngươi chẳng có phần chi nơi Đức Giê-hô-va! Như vậy con-cháu của anh em sẽ làm cho con-cháu chúng tôi thôi kính-sợ Đức Giê-hô-va.

26Bởi cớ đó, chúng tôi có nói rằng: Chúng ta hãy lập một bàn-thờ, chẳng phải để dâng của-lễ thiêu hay là dâng hi-sinh;

27nhưng để làm chứng giữa chúng tôi và anh em cùng con-cháu sau chúng ta rằng chúng tôi dùng của-lễ thiêu, của-lễ chuộc tội và của-lễ thù-ân mà giữ cuộc thờ-phượng của Đức Giê-hô-va trước mặt Ngài; hầu cho về sau con-cháu anh em không nói cùng con-cháu chúng tôi rằng: Các ngươi không có phần nơi Đức Giê-hô-va!

28Lại chúng tôi có nói: Khi nào họ sẽ nói điều đó cùng chúng tôi, hay là nói cùng con-cháu sau chúng tôi, thì chúng tôi sẽ nói: Hãy xem hình-dạng bàn-thờ Đức Giê-hô-va, mà tổ-phụ chúng ta đã lập, nào phải dùng cho của-lễ thiêu hay là dâng hi-sinh, nhưng để làm chứng giữa chúng tôi và các ngươi!

29Chúng tôi ngày nay quyết không có ý phản-nghịch cùng Đức Giê-hô-va và lìa-bỏ Ngài, mà lập một bàn-thờ khác hơn bàn-thờ trước mặt đền-tạm của Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta, đặng dùng nó dâng của-lễ thiêu, của-lễ chay, và những hi-sinh.

30Khi thầy tế-lễ Phi-nê-a, các mục-bá của hội-chúng, các quan-trưởng của hàng ngàn người Y-sơ-ra-ên đi theo người, đã nghe những lời của người Ru-bên, người Gát, và phân nửa chi-phái Ma-na-se nói, thì đều lấy làm bằng lòng.

31Phi-nê-a, con trai thầy tế-lễ Ê-lê-a-sa, nói cùng người Ru-bên, người Gát, và người Ma-na-se, mà rằng: Ngày nay chúng tôi biết rằng Đức Giê-hô-va ngự giữa chúng ta, vì các ngươi không có phạm tội bất-trung nầy cùng Đức Giê-hô-va; như vậy các ngươi đã giải-cứu dân Y-sơ-ra-ên khỏi tay Đức Giê-hô-va.

32Phi-nê-a, con trai thầy tế-lễ Ê-lê-a-sa, cùng các quan-trưởng từ-giã người Ru-bên, người Gát ở xứ Ga-la-át, trở về xứ Ca-na-an cùng dân Y-sơ-ra-ên, thuật lại điều đã xảy qua.

33Việc nầy dân Y-sơ-ra-ên lấy làm đẹp lòng; chúng bèn ngợi-khen Đức Chúa Trời, và chẳng còn toan kéo lên đánh người Ru-bên và người Gát, đặng tàn-hại xứ họ ở,

34Vì vậy, người Ru-bên và người Gát đặt tên bàn-thờ là Ết, vì nói rằng nó làm chứng giữa chúng ta rằng Giê-hô-va là Đức Chúa Trời.

Blog
About Us
Message
Site Map

Who We AreWhat We EelieveWhat We Do

Terms of UsePrivacy Notice

2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.

Home
Gospel
Question
Blog
Help