II Sa-mu-ên 7 - Kinh Thánh Ti?ng Vi?t 1925(VIE1925)

Đa-vít định xây một đền-thờ

1Khi vua đã ngự trong cung mình, và Đức Giê-hô-va đã giải-cứu người khỏi các kẻ thù-nghịch chung-quanh mình, khiến cho người được bình-an,

2thì vua nói cùng tiên-tri Na-than rằng: Hãy xem, ta ngự trong cái cung bằng bá-hương, còn hòm của Đức Chúa Trời lại ở dưới màn-trướng.

3Na-than thưa cùng vua rằng: Hễ trong lòng vua có ý làm gì, thì hãy làm, vì Đức Giê-hô-va ở cùng vua.

Đức Giê-hô-va cản sự ước-định của Đa-vít

4Nhưng trong lúc ban đêm, có lời của Đức Giê-hô-va phán cùng Na-than rằng:

5Hãy đi nói cùng Đa-vít, tôi-tớ ta, rằng: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Ngươi há sẽ xây cho ta một cái đền để ta ngự tại đó sao?

6Ngươi biết từ ngày ta đưa dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi xứ Ê-díp-tô cho đến ngày nay, ta chẳng có ngự trong đền nào, nhưng hằng đi đó đây dưới trại và nhà-tạm.

7Khắp nơi nào ta ngự qua với dân Y-sơ-ra-ên, ta há có phán lời gì cùng một trưởng nào trong các chi-phái Y-sơ-ra-ên, là kẻ ta dặn chăn dân-sự ta, sao? Ta há có phán cùng chúng nó rằng: Cớ sao các ngươi không dựng cho ta một đền-thờ bằng gỗ bá-hương?

8Vậy bây giờ, ngươi hãy nói cùng Đa-vít, kẻ tôi-tớ ta, như vầy: Đức Giê-hô-va vạn-quân có phán như vầy: Ta đã gọi ngươi từ giữa đồng cỏ, từ nơi ngươi chăn chiên, đặng lập ngươi làm kẻ dẫn-dắt dân Y-sơ-ra-ên của ta.

9Ta đã ở cùng ngươi trong mọi công-việc ngươi làm, tuyệt-diệt các kẻ thù-nghịch ngươi khỏi trước mặt ngươi, khiến cho ngươi được danh lớn như danh người sang-trọng của thế-gian.

10Ta đã sắm-sẵn một chỗ cho dân Y-sơ-ra-ên ta, làm cho nó châm-rễ tại đó, và nó sẽ ở nơi mình, chẳng còn bị quấy-rối nữa; các con loài ác sẽ chẳng hà-hiếp nó nữa như ngày xưa,

11tức là như lúc ta lập quan xét trị dân Y-sơ-ra-ên ta. Ta đã giải-cứu ngươi khỏi các thù-nghịch ngươi mà ban bình-an cho ngươi. Rốt lại, Đức Giê-hô-va phán hứa rằng Ngài sẽ dựng cho ngươi một cái nhà.

12Khi các ngày ngươi đã mãn, và ngươi ngủ với các tổ-phụ ngươi, thì ta sẽ lập dòng-giống ngươi kế-vị ngươi, là dòng-giống do ngươi sanh ra, và ta sẽ khiến cho nước nó bền-vững. Lời cầu-nguyện của Đa-vít

17Na-than đến thuật lại cho Đa-vít mọi lời nầy và sự mặc-thị nầy.

18Vua Đa-vít bèn đi đến hầu trước mặt Đức Giê-hô-va, mà nói rằng: Lạy Chúa Giê-hô-va, tôi là ai, họ-hàng tôi là gì, mà Chúa đã đem tôi đến nơi nầy?

19Lạy Chúa Giê-hô-va, điều đó Chúa há còn cho là nhỏ mọn sao, nên Chúa lại nói về nhà của tôi-tớ Chúa trong buổi lâu về sau? Lạy Chúa Giê-hô-va, điều nầy há theo cách thường của loài người sao?

20Đa-vít còn nói thêm được lời chi nữa? Ôi Chúa Giê-hô-va! Chúa biết kẻ tôi-tớ Chúa.

21Ấy vì lời Chúa và tùy theo lòng Ngài mà Chúa đã làm những việc lớn nầy, và tỏ cho kẻ tôi-tớ Chúa biết.

22Vì vậy, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ôi! Ngài là rất lớn, chẳng có ai giống như Ngài, và chẳng có Đức Chúa Trời nào khác hơn Ngài, như lỗ tai chúng tôi đã nghe.

23Chớ thì trên khắp thế-gian có dân-tộc nào giống như dân của Chúa, là Y-sơ-ra-ên, một dân-tộc mà Đức Chúa Trời đã đi chuộc lại đặng làm dân của Ngài? Hầu cho Chúa được danh lớn, nên Chúa nhân vì chúng tôi, nhân vì xứ của Ngài, mà làm việc lớn-lao đáng sợ nầy: Chúa đã đuổi những dân-tộc và thần-tượng chúng nó khỏi trước mặt dân-sự mà Chúa đã chuộc ra khỏi xứ Ê-díp-tô, đặng nó thuộc riêng về Ngài. Phục 4:34.

24Vì Chúa đã lập dân Y-sơ-ra-ên làm dân của Chúa đời đời; còn Chúa, ôi Đức Giê-hô-va! làm Đức Chúa Trời của dân đó.

25Vậy, bây giờ, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ôi! Xin hãy làm cho vững-chắc đến đời đời những lời Chúa đã phán về kẻ tôi-tớ Chúa và về nhà nó, cùng làm y như Chúa đã phán vậy.

26Nguyện danh Chúa được ngợi-khen mãi mãi, và người ta nói rằng: Giê-hô-va vạn-quân là Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên. Nguyện nhà Đa-vít, là kẻ tôi-tớ Chúa, được vững-bền trước mặt Chúa!

27Vả lại, hỡi Giê-hô-va vạn-quân là Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, chính Chúa đã phán lời hứa nầy cùng kẻ tôi-tớ Chúa rằng: Ta sẽ dựng nhà cho ngươi. Bởi cớ đó, kẻ tôi-tớ Chúa mới dạn-dĩ mà cầu-xin Chúa mấy lời nầy.

28Vậy bây giờ, hỡi Chúa Giê-hô-va! Ngài là Đức Chúa Trời, và các lời của Ngài là chân-thật; Chúa đã hứa cùng kẻ tôi-tớ Chúa làm cho nó những ơn-phước nầy.

29Vậy, xin Chúa ban phước cho nhà kẻ tôi-tớ Chúa, để nó còn tại trước mặt Chúa đến đời đời; vì, hỡi Chúa Giê-hô-va! ấy là Chúa đã phán; nguyện nhà kẻ tôi-tớ Chúa được hưởng phước của Chúa đến mãi mãi.

Blog
About Us
Message
Site Map

Who We AreWhat We EelieveWhat We Do

Terms of UsePrivacy Notice

2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.

Home
Gospel
Question
Blog
Help