1Đức Chúa Jêsus khởi phán thí-dụ cùng họ rằng: Một người kia trồng vườn nho, rào chung-quanh, ở trong đào một cái hầm ép rượu, và dựng một cái tháp; đoạn, cho mấy người làm nghề trồng nho thuê, mà lìa bổn-xứ.
hay sao?
12Những người đó bèn tìm cách bắt Ngài, vì biết rõ rằng Ngài phán thí-dụ ấy chỉ về mình; song sợ dân-chúng, nên bỏ Ngài mà đi.
Đức Chúa Trời và Sê-sa(Ma-thi-ơ 22:15-22; Lu-ca 20:20-26)13Kế đó, họ sai mấy người thuộc về phe Pha-ri-si và đảng Hê-rốt đến, để bắt lỗi Ngài trong lời nói.
14Vậy, mấy người ấy đến, thưa Ngài rằng: Lạy thầy, chúng tôi biết thầy là người thật, không sợ gì ai; vì thầy không xem bề ngoài người ta, nhưng dạy đạo Đức Chúa Trời theo mọi lẽ thật. Có nên nộp thuế cho Sê-sa hay không? Chúng tôi phải nộp hay là không nộp?
15Nhưng Ngài biết sự giả-hình của họ, thì phán rằng: Các ngươi thử ta làm chi? Hãy đem cho ta xem một đồng đơ-ni-ê.
16Họ đem cho Ngài một đồng, Ngài bèn phán rằng: Hình và hiệu nầy của ai? Họ trả lời rằng: Của Sê-sa.
17Đức Chúa Jêsus phán rằng: Vật chi của Sê-sa hãy trả lại cho Sê-sa, còn vật chi của Đức Chúa Trời hãy trả lại cho Đức Chúa Trời. Họ đều lấy làm lạ về Ngài.
Sự sống lại(Ma-thi-ơ 22:23-33; Lu-ca 20:27-40)18Các người Sa-đu-sê, là những kẻ vẫn nói rằng không có sự sống lại, đến gần mà hỏi Ngài rằng:
31Nầy là điều thứ hai: Ngươi phải yêu kẻ lân-cận như mình.
37Vì chính Đa-vít xưng Ngài bằng Chúa, thì lẽ nào Ngài là con vua ấy? Đoàn dân đông vui lòng mà nghe Ngài.
Lời trách các thầy thông-giáo(Ma-thi-ơ 23:1-36; Lu-ca 20:45-47)38Trong lúc dạy-dỗ, Ngài lại phán rằng: Hãy giữ mình về các thầy thông-giáo, là kẻ ưa mặc áo dài đi chơi, thích người ta chào mình giữa chợ.
39muốn ngôi cao nhứt trong các nhà hội cùng trong các đám tiệc,
40nuốt các nhà đàn-bà góa, mà làm bộ đọc lời cầu-nguyện dài. Họ sẽ bị phạt càng nặng hơn nữa.
Đàn-bà góa dâng của(Lu-ca 21:1-4)41Đức Chúa Jêsus ngồi đối ngang cái rương đựng tiền dâng, coi dân-chúng bỏ tiền vào thể nào.
42Có lắm người giàu bỏ nhiều tiền; cũng có một mụ góa nghèo kia đến bỏ hai đồng tiền ăn một phần tư xu.
43Ngài bèn kêu môn-đồ mà phán rằng: Quả thật, ta nói cùng các ngươi, mụ góa nghèo nầy đã bỏ tiền vào rương nhiều hơn hết thảy những người đã bỏ vào.
44Vì mọi kẻ khác lấy của dư mình bỏ vào, còn mụ nầy nghèo-cực lắm, đã bỏ hết của mình có, là hết của có để nuôi mình.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.