1Kẻ ngu-dại nói trong lòng rằng: Chẳng có Đức Chúa Trời.
Chúng nó đều bại-hoại, phạm tội-ác gớm-ghiếc;
Chẳng có ai làm điều lành.
2Đức Chúa Trời từ trên trời ngó xuống con loài người,
Đặng xem thử có ai thông-sáng,
Tìm-kiếm Đức Chúa Trời chăng.
3Chúng nó thay-thảy đều lui lại, cùng nhau trở nên ô-uế;
Chẳng có ai làm điều lành,
Dầu một người cũng không.
4Các kẻ làm ác há chẳng hiểu-biết sao?
Chúng nó ăn-nuốt dân ta khác nào ăn bánh,
Và cũng chẳng hề khẩn-cầu Đức Chúa Trời.
5Nơi chẳng có sự kinh-khiếp,
Chúng nó bị cơn kinh-khiếp áp bắt;
Vì Đức Chúa Trời rải-rắc cốt-hài của kẻ đóng đối nghịch ngươi.
Ngươi đã làm cho chúng nó hổ-thẹn, vì Đức Chúa Trời từ-bỏ chúng nó.
6Ôi! chớ chi từ Si-ôn sự cứu-rỗi của Y-sơ-ra-ên đã đến!
Khi Đức Chúa Trời đem về các phu-tù của dân-sự Ngài,
Thì Gia-cốp sẽ mừng-rỡ và Y-sơ-ra-ên vui-vẻ.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.
