1Trong khi Giê-rê-mi còn bị giam trong hành-lang lính canh, thì có lời của Đức Giê-hô-va phán cùng người lần thứ hai rằng:
2Đức Giê-hô-va là Đấng làm nên sự nầy, Đức Giê-hô-va là Đấng tạo và lập sự nầy, danh Ngài là Giê-hô-va, phán như vầy:
3Hãy kêu-cầu ta, ta sẽ trả lời cho; ta sẽ tỏ cho ngươi những việc lớn và khó, là những việc ngươi chưa từng biết.
4Về nhà-cửa của thành nầy và cung-điện của vua Giu-đa, mà người ta đã phá đi để ngự lại đồn-lũy và gươm-dao của giặc, thì Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, phán như vầy:
5Khi đi đánh cùng người Canh-đê, nhà-cửa nầy sẽ đầy-dẫy xác chết của những người mà ta đã giết trong cơn giận và thạnh-nộ của ta; ấy là vì cớ dân nầy hung-ác mà ta đã lánh mặt khỏi thành đó.
6Nầy, ta sẽ ban sức-mạnh cho nó, và chữa lành; ta sẽ chữa lành chúng nó, sẽ tỏ cho chúng nó thấy dư-dật sự bình-an và lẽ thật.
7Ta sẽ khiến những phu-tù Giu-đa và phu-tù Y-sơ-ra-ên trở về; gây-dựng lại chúng nó như hồi trước.
8Ta sẽ làm cho sạch mọi sự gian-ác chúng nó đã phạm nghịch cùng ta; ta sẽ tha mọi sự gian-ác chúng nó đã phạm nghịch cùng ta, và đã phạm pháp nghịch cùng ta.
9Thành nầy sẽ có danh vui-vẻ, ngợi-khen, vinh-hiển cho ta ở trước mặt mọi dân thiên-hạ; họ sẽ nghe mọi sự lành ta làm cho chúng nó, thì đều sợ-hãi và run-rẩy về mọi phước-lành cùng mọi sự bình-an mà ta sẽ ban cho chúng nó.
10Đức Giê-hô-va phán như vầy: Trong chốn nầy là nơi các ngươi nói: Ấy là một nơi hoang-vu; không còn có loài người, cũng không có loài thú; trong các thành của Giu-đa và các đường-phố Giê-ru-sa-lem, tức những nơi đã bị hoang-vu, không người, không dân ở, cũng không loài thú,
11thì người ta sẽ còn nghe tiếng kêu-vui và reo-mừng, tiếng của rể mới dâu mới, tiếng của những kẻ nói rằng: Hãy cảm-tạ Đức Giê-hô-va vạn-quân, vì Đức Giê-hô-va là nhân-lành, sự nhân-từ của Ngài còn đời đời! — và của những kẻ đến dâng của-lễ tạ ơn trong nhà Đức Giê-hô-va. Vì ta sẽ khiến những phu-tù của đất nầy trở về, làm cho như trước, Đức Giê-hô-va đã phán.
12Đức Giê-hô-va vạn-quân phán như vầy: Trong chỗ nầy là chỗ bị hoang-vu, không có loài người nữa, cũng không có loài thú, và trong mọi thành nó lại sẽ có những gia-cư của kẻ chăn chiên khiến bầy mình nằm nghỉ.
13Trong những thành miền núi và những thành đồng bằng, trong những thành phương nam, trong đất Bên-gia-min, trong các nơi chung-quanh Giê-ru-sa-lem và trong các thành Giu-đa, những bầy sẽ lại qua dưới tay kẻ đếm, Đức Giê-hô-va phán vậy.
14Đức Giê-hô-va lại phán: Nầy, những ngày đến, bấy giờ ta sẽ làm ứng-nghiệm lời tốt-lành mà ta đã phán về nhà Y-sơ-ra-ên và nhà Giu-đa.
19Có lời Đức Giê-hô-va lại phán cho Giê-rê-mi rằng:
20Đức Giê-hô-va phán như vầy: Nếu các ngươi có thể phá giao-ước ban ngày của ta và giao-ước ban đêm của ta, đến nỗi chẳng có ngày và đêm trong kỳ nó nữa,
21thì mới có thể phá giao-ước của ta với Đa-vít, tôi-tớ ta, mà người sẽ không có con cháu trị-vì trên ngai mình nữa, và phá giao-ước ta với các thầy tế-lễ, tức người Lê-vi, kẻ hầu-việc ta.
22Người ta không thể đếm được cơ-binh trên trời, và lường cát dưới biển: Ta cũng sẽ ban cho Đa-vít, tôi-tớ ta, và cho người Lê-vi hầu-việc ta, được dòng dõi đông nhiều như vậy.
23Có lời của Đức Giê-hô-va lại phán cho Giê-rê-mi như vầy:
24Ngươi há chẳng xét dân nầy nói hay sao? Chúng nó nói: Hai họ mà Đức Giê-hô-va đã kén-chọn, thì Ngài bỏ rồi. Như vậy, chúng nó khinh-dể dân ta, coi dân nầy chẳng thành một nước nữa!
25Nhưng, nầy là lời Đức Giê-hô-va phán: Nếu giao-ước của ta về ngày và đêm chẳng đứng, và nếu ta đã chẳng định luật-pháp cho trời và đất,
26thì cũng vậy, ta sẽ bỏ dòng-dõi của Gia-cốp và dòng-dõi của Đa-vít, tôi-tớ ta, đến nỗi ta sẽ chẳng lấy trong vòng dòng-dõi người những kẻ cai-trị dòng-dõi của Áp-ra-ham, của Y-sác, và của Gia-cốp. Vì ta sẽ đem những phu-tù trở về, và thương-xót chúng nó.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.