Thi-thiên 42 - Kinh Thánh Ti?ng Vi?t 1925(VIE1925)

QUYỂN THỨ HAI(Từ đoạn 42 đến đoạn 72)Lòng khát-khao Đức Chúa Trời trong thì hoạn-nạn và lúc bị lưu-đàyThơ con-cháu Cô-rê làm, để dạy-dỗ. Cho thầy nhạc-chánh.

1Đức Chúa Trời ôi! linh-hồn tôi mơ-ước Chúa,

Như con nai cái thèm-khát khe nước.

2Linh-hồn tôi khát-khao Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Trời hằng sống:

Tôi sẽ đến ra mắt Đức Chúa Trời chừng nào?

3Đương khi người ta hằng hỏi tôi: Đức Chúa Trời ngươi đâu?

Thì nước mắt làm đồ-ăn tôi ngày và đêm.

4Xưa tôi đi cùng đoàn chúng,

Dẫn họ đến nhà Đức Chúa Trời,

Có tiếng reo-mừng và khen-ngợi…

Một đoàn đông giữ lễ;

Rày tôi nhớ lại điều ấy, và lòng buồn-thảm.

5Hỡi linh-hồn ta, vì sao ngươi sờn-ngã và bồn-chồn trong mình ta?

Hãy trông-cậy nơi Đức Chúa Trời; ta sẽ còn ngợi-khen Ngài nữa;

Vì nhờ mặt Ngài, bèn được cứu-rỗi.

6Đức Chúa Trời tôi ôi! linh-hồn tôi bị sờn-ngã trong mình tôi;

Nên từ xứ Giô-đanh,

Từ núi Hẹt-môn, và từ gò Mít-sê-a, tôi nhớ đến Chúa.

7Vực gọi vực theo tiếng ào-ào của thác nước Chúa;

Các lượn-sóng và nước lớn của Chúa đã ngập tôi.

8Dầu vậy, ban ngày Đức Giê-hô-va sẽ sai-khiến sự nhân-từ Ngài;

Còn ban đêm bài hát Ngài ở cùng tôi,

Tức là bài cầu-nguyện cùng Đức Chúa Trời của mạng-sống tôi.

9Tôi sẽ thưa cùng Đức Chúa Trời, là hòn đá tôi, rằng: Cớ sao Chúa quên tôi?

Nhân sao tôi phải buồn-thảm

Vì cớ kẻ thù-nghịch hà-hiếp tôi?

10Trong khi những cừu-địch tôi hằng ngày hỏi rằng: Đức Chúa Trời ngươi đâu?

Thì chúng nó sỉ-nhục tôi khác nào làm gãy các xương-cốt tôi.

11Hỡi linh-hồn ta, cớ sao ngươi sờn-ngã và bồn-chồn trong mình ta?

Hãy trông-cậy nơi Đức Chúa Trời; ta sẽ còn khen-ngợi Ngài nữa:

Ngài là sự cứu-rỗi của mặt ta, và là Đức Chúa Trời ta.

Blog
About Us
Message
Site Map

Who We AreWhat We EelieveWhat We Do

Terms of UsePrivacy Notice

2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.

Home
Gospel
Question
Blog
Help