Châm-ngôn 15 - Kinh Thánh Ti?ng Vi?t 1925(VIE1925)

1Lời đáp êm-nhẹ làm nguôi cơn-giận;

Còn lời xẳng-xớm trêu thạnh-nộ thêm.

2Lưỡi người khôn-ngoan truyền ra sự tri-thức cách phải;

Nhưng miệng kẻ ngu-muội chỉ buông điều điên-cuồng.

3Con mắt Đức Giê-hô-va ở khắp mọi nơi,

Xem-xét kẻ gian-ác và người lương-thiện.

4Lưỡi hiền-lành giống như một cây sự sống;

Song lưỡi gian-tà làm cho hư-nát tâm-thần.

5Kẻ ngu-dại khinh sự khuyên-dạy của cha mình;

Còn ai giữ theo lời quở-trách trở nên khôn-khéo.

6Trong nhà người công-bình có nhiều vật quí;

Song trong huê-lợi kẻ gian-ác có điều rối-loạn.

7Môi người khôn-ngoan rải sự tri-thức ra;

Nhưng lòng kẻ ngu-muội chẳng làm như vậy.

8Của tế-lễ kẻ gian-ác lấy làm gớm-ghiếc cho Đức Giê-hô-va;

Song lời cầu-nguyện của người ngay-thẳng được đẹp lòng Ngài.

9Đường-lối kẻ ác lấy làm gớm-ghiếc cho Đức Giê-hô-va;

Nhưng Ngài thương-mến người nào theo sự công-bình.

10Sự hình-phạt nặng-nề dành cho kẻ bỏ chánh-lộ;

Và kẻ ghét lời quở-trách sẽ chết mất.

11Âm-phủ và chốn trầm-luân còn ở trước mặt Đức Giê-hô-va thay,

Phương chi lòng của con-cái loài người!

12Kẻ nhạo-báng không ưa người ta quở-trách mình;

Hắn không muốn đến cùng người khôn-ngoan.

13Lòng khoái-lạc làm cho mặt mày vui-vẻ;

Nhưng tại lòng buồn-bã trí bèn bị nao-sờn.

14Lòng người thông-sáng tìm-kiếm sự tri-thức;

Còn miệng kẻ ngu-muội nuôi lấy mình bằng sự điên-cuồng.

15Các ngày kẻ bị hoạn-nạn đều là gian-hiểm;

Song lòng vui-mừng dự yến-tiệc luôn luôn.

16Thà có ít của mà kính-sợ Đức Giê-hô-va,

Còn hơn là tài-sản nhiều mà bối-rối cặp theo.

17Thà một món rau mà thương-yêu nhau,

Còn hơn ăn bò mập-béo với sự ganh-ghét cặp theo.

18Người hay giận gây điều đánh lộn;

Nhưng người chậm nóng-giận làm nguôi cơn tranh-cãi.

19Đường kẻ biếng-nhác như một hàng rào gai;

Còn nẻo người ngay-thẳng được ban bằng.

20Con khôn-ngoan làm vui-vẻ cha nó;

Còn đứa ngu-muội khinh-bỉ mẹ mình.

21Kẻ thiếu trí hiểu lấy sự điên-dại làm vui;

Song người khôn-sáng sửa đường mình ngay-thẳng rồi đi.

22Đâu không có nghị-luận, đó mưu-định phải phế;

Nhưng nhờ có nhiều mưu-sĩ, mưu-định bèn được thành.

23Miệng hay đáp giỏi khiến người vui-vẻ;

Và lời nói phải thì lấy làm tốt biết bao!

24Con đường sự sống của người khôn-ngoan dẫn lên trên,

Để tránh-khỏi Âm-phủ ở dưới thấp.

25Đức Giê-hô-va sẽ đánh đổ nhà kẻ kiêu-ngạo;

Nhưng Ngài làm vững-chắc các mộc-giới của kẻ góa-bụa.

26Các mưu ác lấy làm gớm-ghiếc cho Đức Giê-hô-va;

Song lời thanh-sạch đẹp lòng Ngài.

27Người tham lợi làm rối-loạn nhà mình;

Còn ai ghét của hối-lộ sẽ được sống.

28Lòng người công-bình suy-nghĩ lời phải đáp;

Nhưng miệng kẻ ác buông ra điều dữ.

29Đức Giê-hô-va xa cách kẻ ác;

Nhưng Ngài nghe lời cầu nguyện của người công-bình.

30Sự sáng con mắt khiến lòng vui-vẻ;

Và một tin-lành làm cho xương-cốt được béo-tốt.

31Kẻ nào nghe lời quở-trách của sự sống

Sẽ được ở giữa các người khôn-ngoan.

32Ai từ-chối sự khuyên-dạy khinh-bỉ linh-hồn mình;

Nhưng ai nghe lời quở-trách được sự thông-sáng.

33Sự kính-sợ Đức Giê-hô-va dạy-dỗ điều khôn-ngoan;

Và sự khiêm-nhượng đi trước sự tôn-trọng.

Blog
About Us
Message
Site Map

Who We AreWhat We EelieveWhat We Do

Terms of UsePrivacy Notice

2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.

Home
Gospel
Question
Blog
Help