Mác 6 - Kinh Thánh Ti?ng Vi?t 1925(VIE1925)

Đức Chúa Jêsus tại Na-xa-rét(Ma-thi-ơ 13:53-58; Lu-ca 4:16-30)

1Đức Chúa Jêsus đi khỏi đó, đến quê-hương mình, có các môn-đồ cùng đi theo.

2Đến ngày Sa-bát, Ngài bắt đầu dạy dỗ trong nhà hội; thiên-hạ nghe Ngài, lấy làm lạ mà nói rằng: Người bởi đâu được những điều nầy? Sự khôn-sáng mà người được ban cho là gì, và thể nào tay người làm được những phép lạ dường ấy?

3Có phải người là thợ mộc, con trai Ma-ri, anh em với Gia-cơ, Giô-sê, Giu-đe, và Si-môn chăng? Chị em người há chẳng phải ở giữa chúng ta đây ư? Chúng bèn vấp-phạm vì cớ Ngài.

4Song Đức Chúa Jêsus phán cùng họ rằng: Đấng tiên-tri chỉ bị quê-hương mình, bà-con mình và trong nhà mình khinh-dể mà thôi.

10Ngài phán cùng sứ-đồ rằng: Hễ nhà nào các ngươi sẽ vào, hãy cứ ở đó, cho đến khi đi.

11Nếu có chỗ nào, người ta không chịu tiếp các ngươi, và cũng không nghe các ngươi nữa, thì hãy đi khỏi đó, và phủi bụi đã dính chân mình, để làm chứng cho họ.

12Vậy, các sứ-đồ đi ra, giảng cho người ta phải ăn-năn;

13đuổi nhiều ma-quỉ, xức dầu cho nhiều kẻ bịnh, và chữa cho được lành. Giăng Báp-tít qua đời(Ma-thi-ơ 14:1-12; Lu-ca 9:7-9)

14Vả, vua Hê-rốt nghe nói về Đức Chúa Jêsus (vì danh-tiếng Ngài đã nên lừng-lẫy), thì nói rằng: Giăng, là người làm phép báp-têm, đã từ kẻ chết sống lại; cho nên tự người làm ra các phép lạ. bánh để cho họ ăn hay sao?

38Ngài hỏi rằng: Các ngươi có bao nhiêu bánh? Hãy đi xem thử. Môn-đồ xem-xét rồi, thưa rằng: Năm cái bánh và hai con cá.

39Ngài bèn truyền cho môn-đồ biểu chúng ngồi xuống hết thảy từng chòm trên cỏ xanh.

40Chúng ngồi xuống từng hàng, hàng thì một trăm, hàng thì năm chục.

41Đức Chúa Jêsus lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, tạ ơn, rồi bẻ bánh ra mà trao cho môn-đồ, đặng phát cho đoàn dân; lại cũng chia hai con cá cho họ nữa.

42Ai nấy ăn no-nê rồi;

43người ta lượm được mười hai giỏ đầy những miếng bánh và cá còn thừa lại.

44Vả, số những kẻ đã ăn chừng năm ngàn người.

Đức Chúa Jêsus đi bộ trên biển(Ma-thi-ơ 14:22-23,34-36; Giăng 6:15-21)

45Rồi Ngài liền giục môn-đồ vào thuyền, qua bờ bên kia trước mình, hướng đến thành Bết-sai-đa, trong khi Ngài cho dân chúng về.

46Ngài lìa khỏi chúng rồi, thì lên núi mà cầu-nguyện.

47Đến tối, chiếc thuyền đương ở giữa biển, còn Ngài thì ở một mình trên đất.

48Ngài thấy môn-đồ chèo khó nhọc lắm, vì gió ngược. Lối canh tư đêm ấy, Ngài đi bộ trên biển mà đến cùng môn-đồ; và muốn đi trước.

49Môn-đồ thấy Ngài đi bộ trên mặt biển, ngờ là ma, nên la lên;

50vì ai nấy đều thấy Ngài và sợ hoảng. Nhưng Ngài liền nói chuyện với môn-đồ và phán rằng: Hãy yên lòng, ta đây, đừng sợ chi.

51Ngài bèn bước lên trên thuyền với môn-đồ, thì gió lặng. Môn-đồ càng lấy làm lạ hơn nữa;

52vì chẳng hiểu phép lạ về mấy cái bánh, bởi lòng cứng-cỏi.

53Khi Ngài và môn-đồ đã qua khỏi biển, đến xứ Ghê-nê-xa-rết, thì ghé thuyền vào bờ.

54Vừa ở trong thuyền bước ra, có dân-chúng nhận-biết Ngài,

55chạy khắp cả miền đó, khiêng những người đau nằm trên giường, hễ nghe Ngài ở đâu thì đem đến đó.

56Ngài đến nơi nào, hoặc làng, thành, hay là chốn nhà-quê, người ta đem người đau để tại các chợ, và xin Ngài cho phép mình ít nữa được rờ đến trôn áo Ngài; những kẻ đã rờ đều được lành bịnh cả.

Blog
About Us
Message
Site Map

Who We AreWhat We EelieveWhat We Do

Terms of UsePrivacy Notice

2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.

Home
Gospel
Question
Blog
Help