Rô-ma 15 - Kinh Thánh Ti?ng Vi?t 1925(VIE1925)

Người mạnh kẻ yếu phải hòa-hiệp nhau

1Vậy chúng ta là kẻ mạnh, phải gánh-vác sự yếu-đuối cho những kẻ kém-sức, chớ làm cho đẹp lòng mình.

2Mỗi người trong chúng ta nên làm đẹp lòng kẻ lân-cận mình, đặng làm điều ích và nên gương tốt.

3Vì Đấng Christ cũng không làm cho đẹp lòng mình, như có chép rằng: Lời của những kẻ nguyền-rủa Chúa đã đổ trên mình tôi.

10Lại có chép rằng:

Hỡi dân ngoại, hãy đồng vui cùng dân Chúa.

11Lại rằng:

Hỡi hết thảy dân ngoại,

Hãy khen-ngợi Chúa, muôn dân nên ngợi-khen Ngài!

12Ê-sai cũng nói rằng:

Từ cội-rễ Gie-sê

Sẽ nứt lên cái chồi cai-trị dân ngoại,

Dân ngoại sẽ trông-cậy chồi ấy.

13Vậy xin Đức Chúa Trời của sự trông-cậy, làm cho anh em đầy-dẫy mọi điều vui-vẻ và mọi điều bình-an trong đức-tin, hầu cho anh em nhờ quyền-phép Đức Thánh-Linh được dư-dật sự trông-cậy!

VII. Kết-luận của bức thơ; lời dặn-dò và chào-thăm(Từ 15:14 đến đoạn 16)Chức-vụ của Phao-lô

14Hỡi anh em, về phần anh em, tôi cũng tin chắc rằng anh em có đầy lòng nhân-từ, đủ điều thông-biết trọn-vẹn, lại có tài khuyên-bảo nhau.

15Nếu tôi đã lấy lòng thật dạn-dĩ mà viết thơ nói điều nầy điều kia với anh em, ấy là để nhắc lại cho anh em nhớ, bởi ơn Đức Chúa Trời đã làm cho tôi

16nên chức-việc của Đức Chúa Jêsus-Christ giữa dân ngoại, làm chức tế-lễ của Tin-lành Đức Chúa Trời, hầu cho dân ngoại được làm của-lễ vừa ý Chúa, và nên thánh bởi Đức Thánh-Linh.

17Vậy tôi có cớ khoe mình trong Đức Chúa Jêsus-Christ về điều hầu việc Đức Chúa Trời.

18Vì tôi chẳng dám nói những sự khác hơn sự mà Đấng Christ cậy tôi làm ra để khiến dân ngoại vâng-phục Ngài, bởi lời nói và bởi việc làm,

19bởi quyền-phép của dấu kỳ phép lạ, bởi quyền-phép của Thánh-Linh Đức Chúa Trời. Ấy là từ thành Giê-ru-sa-lem và các miền xung-quanh cho đến xứ I-ly-ri, tôi đã đem đạo Tin-lành của Đấng Christ đi khắp chốn.

20Nhưng tôi lấy làm vinh mà rao Tin-lành ở nơi nào danh Đấng Christ chưa được truyền ra, để cho khỏi lập lên trên nền người khác,

21như có chép rằng:

Những kẻ chưa được tin báo về Ngài thì sẽ thấy Ngài,

Những kẻ chưa nghe nói về Ngài thì sẽ biết Ngài.Sự tính trước về sự đi đường của Phao-lô

22Ấy cũng là điều đã nhiều lần ngăn-trở tôi đi đến thăm anh em. Rô 1:13.

23Nhưng bây giờ chẳng còn có chi cầm-buộc tôi lại trong các miền nầy nữa; vả lại, đã mấy năm nay, tôi rất ước-ao đến cùng anh em;

24vậy nếu tôi có thể đi xứ Tây-ban-nha được, thì mong rằng sẽ tiện đàng ghé thăm anh em; sau khi được chút thỏa lòng ở với anh em rồi, thì nhờ anh em sai đưa tôi qua xứ ấy.

25Nay tôi qua thành Giê-ru-sa-lem đặng giúp việc các thánh-đồ. I Cô 16:1-4.

26Vì người xứ Ma-xê-đoan và xứ A-chai vui lòng quyên tiền để giúp những thánh-đồ ở thành Giê-ru-sa-lem đang nghèo-túng.

27Họ vui lòng làm sự đó, và cũng mắc nợ các người đó nữa; vì nếu người ngoại đã có phần về của-cải thiêng-liêng người Giu-đa, thì cũng phải lấy của-cải thuộc về phần đời mà giúp cho người Giu-đa. I Cô 9:11.

28Vậy khi tôi làm xong việc ấy, và giao quả phước nầy cho họ rồi, tôi sẽ ghé nơi anh em đặng đi đến xứ Tây-ban-nha.

29Tôi biết khi tôi sang với anh em, thì sẽ đem ơn phước dồi-dào của Đấng Christ cùng đến.

30Vậy, hỡi anh em, nhờ Đức Chúa Jêsus-Christ chúng ta, và nhờ sự yêu-thương sanh bởi Đức Thánh-Linh, tôi khuyên anh em phải cùng tôi chiến-đấu trong những lời cầu-nguyện mà anh em vì tôi trình cùng Đức Chúa Trời,

31hầu để tôi được thoát khỏi những người chẳng tin trong xứ Giu-đê, và của làm phước mà tôi đem qua thành Giê-ru-sa-lem sẽ được các thánh-đồ vui lòng nhậm lấy.

32Bấy giờ tôi có thể vui-mừng đi đến anh em, và nếu vừa ý Đức Chúa Trời, cũng nếm mùi an-nghỉ với anh em nữa.

33Nguyền xin Đức Chúa Trời bình-an ở với anh em hết thảy! A-men.

Blog
About Us
Message
Site Map

Who We AreWhat We EelieveWhat We Do

Terms of UsePrivacy Notice

2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.

Home
Gospel
Question
Blog
Help