1Khi hay được việc nầy, hết thảy các vua ở bên nầy sông Giô-đanh, hoặc ở trong núi, dưới đồng bằng, hay là dọc bãi biển lớn đối ngang Li-ban, tức là các vua dân Hê-tít, dân A-mô-rít, dân Ca-na-an, dân Phê-rê-sít, dân Hê-vít và dân Giê-bu-sít,
2đều rập một ý hiệp với nhau đặng giao chiến với Giô-suê và Y-sơ-ra-ên.
3Khi dân Ga-ba-ôn đã hay điều Giô-suê làm cho Giê-ri-cô và A-hi,
4bèn tính dùng mưu-kế. Chúng nó giả-bộ đi sứ, lấy bao cũ chất cho lừa mình, và bầu chứa rượu cũ rách vá lại,
5dưới chân mang giày cũ vá, và trên mình quần-áo cũ mòn; hết thảy bánh về lương-bị họ đều khô và miếng vụn.
6Chúng nó đi đến gần Giô-suê tại trại-quân Ghinh-ganh, mà nói cùng người và dân Y-sơ-ra-ên rằng: Chúng tôi ở xứ xa đến; vậy bây giờ, hãy lập giao-ước cùng chúng tôi.
7Dân Y-sơ-ra-ên đáp cùng dân Hê-vít rằng: Có lẽ các ngươi ở giữa chúng ta chăng; vậy làm thế nào lập giao-ước đặng? Xuất 23:32; 34:12; Phục 7:2.
8Nhưng chúng nó nói cùng Giô-suê rằng: Chúng tôi là tôi-tớ của ông. Giô-suê hỏi: Các ngươi là ai, ở đâu đến?
9Đáp rằng: Tôi-tớ của ông ở từ xứ rất xa đến để tôn-trọng danh Giê-hô-va là Đức Chúa Trời của ông; vì chúng tôi có nghe nói về Ngài, và mọi điều Ngài đã làm trong xứ Ê-díp-tô;
10lại cũng nghe về mọi điều Ngài đã làm cho hai vua A-mô-rít ở bên kia sông Giô-đanh, là Si-hôn, vua Hết-bôn, và Óc, vua Ba-san, ở tại Ách-ta-rốt. Dân 21:21-35.
11Các trưởng-lão và hết thảy dân-sự ở xứ chúng tôi có nói cùng chúng tôi rằng: Hãy lấy lương-thực dùng dọc đường, đi đến trước mặt dân đó, mà nói rằng: Chúng tôi là tôi-tớ các ông: và bây giờ, hãy lập giao-ước cùng chúng tôi.
12Kìa, bánh của chúng tôi: ngày chúng tôi ra khỏi nhà đặng đi đến các ông, chúng tôi lấy nó đem theo làm lương-thực vẫn nóng-hổi, mà ngày nay đã khô và bể vụn.
13Những bầu rượu nầy chúng tôi đổ đầy rượu hãy còn mới tinh, kìa nay đã rách; còn quần-áo và giày chúng tôi đã cũ-mòn, bởi vì đi đường xa.
14Người Y-sơ-ra-ên bèn nhậm lương-thực chúng nó, không cầu-hỏi Đức Giê-hô-va.
15Giô-suê lập hòa cùng chúng nó, và kết ước cho chúng nó sống; rồi các trưởng-lão của hội-chúng bèn thề cùng chúng nó.
16Nhưng ba ngày sau khi đã lập giao-ước cùng chúng nó, dân Y-sơ-ra-ên hay rằng các người nầy vốn lân-cận mình, và ở tại giữa mình.
17Dân Y-sơ-ra-ên lên đường, và ngày thứ ba đến thành chúng nó. Vả, các thành của chúng nó là Ga-ba-ôn, Kê-phi-ra, Bê-ê-rốt, và Ki-ri-át-Giê-a-rim.
18Dân Y-sơ-ra-ên không giao chiến cùng dân đó, vì cớ các trưởng-lão của hội-chúng đã chỉ danh Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên mà thề cùng dân đó; nhưng cả hội-chúng lằm-bằm cùng các quan-trưởng.
19Các quan-trưởng bèn nói cùng cả hội-chúng rằng: Chúng ta đã chỉ danh Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên mà thề cùng dân đó; vậy, từ bây giờ chúng ta không thế hại chúng nó được.
20Chúng ta phải đãi dân đó như vầy: Phải để cho chúng nó sống, hầu cho chớ vì cớ lời thề đã lập, mà chúng ta khiến cơn thạnh-nộ của Đức Giê-hô-va giáng trên chúng ta.
21Vậy, các quan-trưởng tỏ rằng chúng nó được sống, nhưng phải bị dùng để đốn củi xách nước cho cả hội-chúng, y như các quan-trưởng đã nói cùng chúng nó.
22Giô-suê bèn gọi dân đó mà nói như vầy: Sao các ngươi đã gạt chúng ta, nói rằng: Chúng tôi ở rất xa các ông, té ra các ngươi ở giữa chúng ta?
23Vậy bây giờ, các ngươi bị rủa-sả, không dứt làm tôi-mọi, cứ đốn củi và xách nước cho nhà của Đức Chúa Trời ta.
24Chúng nó bèn thưa cùng Giô-suê rằng: Ấy là điều kẻ tôi-tớ ông có hay rõ-ràng Giê-hô-va Đức Chúa Trời của ông đã phán dặn Môi-se, tôi-tớ Ngài, biểu ban toàn xứ cho các ông, và diệt hết thảy dân ở trước mặt mình: ấy vậy, chúng tôi vì cớ các ông lấy làm rất sợ-hãi cho sự sống mình, nên mới làm như vậy.
25Bây giờ chúng tôi ở trong tay ông, hãy đãi chúng tôi tùy ý ông cho là tốt-lành và công-bình.
26Giô-suê bèn làm như người đã nói, và giải-cứu chúng nó khỏi bị tay dân Y-sơ-ra-ên giết.
27Trong ngày đó, người cắt chúng nó làm kẻ đốn củi và xách nước cho hội-chúng và cho bàn-thờ của Đức Giê-hô-va tại trong nơi Ngài chọn-lựa: ấy là điều dân đó hãy còn làm đến ngày nay.
Who We AreWhat We EelieveWhat We Do
2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.