Thi 137 - Kinh Thánh Ti?ng Vi?t, B?n D?ch 2011(BD2011)

Lòng Buồn Thảm của Những Người Bị Lưu Đày

1Chúng tôi ngồi bên bờ sông ở Ba-by-lôn;

Chúng tôi nhớ đến Si-ôn và khóc.

2Chúng tôi treo cây đàn của mình

Trên cành liễu bên sông,

3Vì những kẻ đem chúng tôi lưu đày

Bắt chúng tôi phải hát;

Những kẻ hành hạ chúng tôi bắt chúng tôi phải ca;

Chúng bảo, “Hãy hát cho chúng tôi nghe những bài ca của Si-ôn.”

4Nơi đất khách quê người,

Làm sao chúng tôi có thể hát được bài ca tôn ngợi CHÚA?

5Hỡi Giê-ru-sa-lem, nếu ta quên ngươi,

Nguyện tay phải ta quên tài năng của nó.

6Nguyện lưỡi ta dính cứng vào hốc miệng ta,

Nếu ta không còn nhớ đến ngươi,

Nếu ta không thích Giê-ru-sa-lem

Hơn điều gì vui nhất của ta,

7 CHÚA ôi, xin nhớ lại những lời dân Ê-đôm đã nói

Trong ngày Giê-ru-sa-lem bị thất thủ,

Chúng bảo, “Hãy san bằng nó.

Hãy san bằng nó thành bình địa.”

8Hỡi con gái của Ba-by-lôn, kẻ sẽ bị tiêu diệt,

Phước cho người nào báo trả ngươi,

Về những đau khổ ngươi gây cho chúng ta.

9Phước cho người nào bắt các con thơ của ngươi,

Và đập chúng vào các gành đá!

Blog
About Us
Message
Site Map

Who We AreWhat We EelieveWhat We Do

Terms of UsePrivacy Notice

2025 by iamachristian.org,Inc All rights reserved.

Home
Gospel
Question
Blog
Help